Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

c mỡ vào mùa thịt béo, thơm, vị ngọt, là món hải sản ngon được nhiều người lựa chọn. Ốc mỡ bán tại các chợ quê ven biển xứ Quảng giá cả khá phải chăng (40.000 đồng/kg) lại có thể dễ dàng chế biến thành nhiều món ăn ngon, đậm đà phong vị biển khi kết hợp với các loại gia vị nóng như tiêu, sả, ớt, gừng, sa tế…nên được rất nhiều người yêu thích.

Trước khi chế biến thành những món ăn ngon, cần phải ngâm ốc mỡ vào nước vo gạo chừng nửa giờ để ốc nhả hết chất bẩn và đất cát trên mình. Rửa ốc nhiều lần với nước cho sạch, để ráo.
Ốc mỡ hấp chấm mắm gừng đơn giản trong cách chế biến mà hương vị rất tuyệt vời.

Chỉ cần cho ốc đã rửa sạch vào nồi, thêm vài củ sả đập dập, một chén nước lã nhỏ chống cháy dưới đáy nồi rồi đun lửa nhỏ và xóc vài lần cho ốc tiết ra nước và chín là được. Cầu kỳ hơn một chút, người ta thay nước lã bằng chén nước dừa, món ăn sẽ thêm thơm ngon và nhiều hương vị.

Ốc mỡ hấp chấm mắm gừng có vị dai, béo, thơm, ngọt của ốc, thoảng hương thơm của sả, đậm đà, ấm nóng của nước mắm gừng rất ngon và lạ miệng.

Ốc mỡ nướng sa tế là món ngon tại các hàng quán bình dân ven biển được nhiều thực khách lựa chọn. Trên bếp than hồng, từng chú ốc mỡ tẩm sa tế dần chín thơm lừng, kích thích vị giác của thực khách. Ốc mỡ nướng sa tế nhâm nhi cùng ly bia ướp lạnh thì thật không gì thú vị bằng giữa tiết trời hè oi ả này.

Ốc mỡ xào chua ngọt là món ăn ngon mà các bà nội trợ quê tôi thường làm để đãi cả nhà. Chỉ cần trái khóm ngọt, vài quả cà chua chín, củ hành tây xắt lát. Phi thơm dầu phộng với hành, cho ốc mỡ vào đảo đều, thêm muối, hạt nêm, mì chính, ớt tươi xắt lát, để lửa nhỏ cho ốc chín.

Cho khóm, cà chua, hành tây vào trộn nhanh tay. Cuối cùng thêm tiêu rừng xay nhỏ cho món ăn dậy mùi rồi bày lên đĩa, cho một ít rau thơm gồm hành lá, rau cần, húng… lên trên cùng là có ngay đĩa ốc xào chua ngọt thơm ngát, nhiều hương vị ăn kèm với bánh tráng nướng thật tuyệt vời.

Mùa hè, du khách phương xa cũng như người dân ven biển quê tôi lại tha hồ được thưởng thức những món ăn thơm ngon, nồng nàn hương vị biển từ những chú ốc mỡ bé xinh mà biển khơi đã hào phóng ban tặng.

Du lịch, GO! - Theo Thesaigontimes
Chuyện một năm trước:
Đang có làn sóng độc hành ra thế giới của nhiều bạn trẻ Việt Nam để có cái nhìn rộng hơn, trưởng thành hơn qua mỗi bước đi.

< Trước thác Victoria, biên giới giữa Zambia và Zimbabwe.

Người trẻ Độc hành

Túi không tiền, nhưng Huyền Chip đang trên đường độc hành xuyên hành tinh. Hành trang Go Global của cô gái tuổi 20 ngoài đồ dùng cá nhân chỉ có vốn tiếng Anh, lòng quyết tâm và vốn sống.
Trước khi lên đường, Huyền chia sẻ rằng bạn tìm thấy niềm vui khi đi tìm cái mới, vốn sống sẽ giàu lên từng ngày và để hoàn thành cuốn Lonely Planet dành riêng cho người Việt.

< Huyền Chip và các em bé tại Ấn Độ.

Huyền chưa học ĐH, tìm hiểu thế giới và xu hướng phát triển là một trong những mục đích của cô trong chuyến du hành này. Huyền nói: “Phải biết thế giới đang cần gì và mình nên học gì”.

Rời Việt Nam giữa tháng 5 - 2010, Huyền đi Brunei, Thái Lan, Malaysia, Myanama và dừng ở Ấn Độ 2 tháng. Khó khăn chồng chất khi đến Ấn Độ, tiền hết, những cam kết hỗ trợ trước đây giờ bay theo gió, cô gái đơn phương đối diện vô số hiểm nguy.

Không bằng cấp, không quen biết, không nói được tiếng bản địa, lại là thân gái và visa du lịch sắp hết hạn. Hơn 1 tháng lăn lộn tìm việc ở Mumbai, cô làm đủ nghề từ bồi bàn, lễ tân, viết thuê cho Cty truyền thông bản địa tới diễn viên trong phim quảng cáo, viết báo gửi về Việt Nam... để có tiền sống qua ngày và tiếp tục khát vọng độc hành.

Khó khăn cũng qua, cuối tháng 11, Huyền rời Ấn Độ sang Nepal tiếp tục hành trình khám phá quê hương của Phật giáo, chinh phục nóc nhà thế giới Himalaya. Tết này, theo kế hoạch Huyền sẽ ăn Tết ở Pakistan hoặc Iran.

< Vũ Lan Anh tại Peru.

Chuyến độc hành 8 tháng xuyên Nam Mỹ của cô gái trẻ Lan Anh (SN 1981) được cập nhật trên diễn đàn Ttvnol.com. Lan Anh nhận được nhiều sẻ chia, động viên của nhiều bạn trẻ. Vulann trở thành chuyên gia tư vấn cho những bạn có kế hoạch độc hành tới Nam Mỹ.

“Peru và Bolivia là những nước rẻ nhất Nam Mỹ, Bolivia còn rẻ hơn cả Peru. Cứ tính trung bình khoảng 10-15$ 1 ngày là ổn ở Bolivia”, Lan Anh viết.

Lan truyền

< Nguyễn Thụ Nhân tại Campuchia năm 2010.

Sau khi Tiền Phong đăng bài Cô gái Việt tuổi 20 độc hành quanh thế giới và Độc hành 8 tháng xuyên Nam Mỹ, cộng đồng mạng xôn xao, rồi tạo nên làn sóng phượt độc hành ra thế giới trong giới trẻ Việt.

Nguyễn Thụ Nhân (29 tuổi, Cty Máy tính chủ TPHCM) dự tính bắt đầu phượt từ tháng 4 năm 2011, qua các nước Đông Nam Á trước, rồi qua Ấn Độ, châu Úc, châu Âu.

< Huyền Chip và các bạn trẻ tại Kim Tự Tháp (Ai Cập).

“Tôi đang lên lịch trình cụ thể và tham khảo ý kiến của bạn bè về cung đường đi. Tôi sẽ dành khoảng 25.000 USD cho chuyến độc hành vòng quanh thế giới lần này, việc quan trọng bây giờ là rèn luyện khả năng nói tiếng Anh”, Nhân chia sẻ. Nói về xu hướng phượt độc hành trong giới trẻ thời gian gần đây, Nhân cho rằng nó đang lan truyền với tốc độ mạnh.

Các trang web couchsurfing.com, lonelyplanet.com/thorntree/index.jspa là địa chỉ quen thuộc dân phượt độc hành thế giới, nơi họ tìm kinh nghiệm, địa điểm di chuyển và trợ giúp của dân phượt trên khắp thế giới.

< Mỗi nước Huyền đặt chân đến, cô đều tìm cách đến thăm ít nhất một trại trẻ mồ côi.

Vậy nhưng hiện tại:

Bí kíp độc hành xuyên hành tinh

Tròn một năm kể từ khi cô gái 20 tuổi Nguyễn Thị Khánh Huyền bắt đầu độc hành xuyên hành tinh. Bước chân của Huyền khởi đầu cho trào lưu mới trong giới trẻ Việt: Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm.

Trò chuyện với nhiều bạn trẻ Việt Nam, tôi nhận ra phần lớn mong muốn được du hành khắp thế giới, nhưng e ngại bởi đủ lý do. Tôi thừa nhận trước khi khởi hành từng lo lắng như vậy.

Điều kiện của tôi trước khi đi còn tệ hơn nhiều bạn trẻ, lúc đó tôi mới 20 tuổi, chưa vào đại học, chưa kiếm được nhiều tiền, gia đình cũng thường thường bậc trung… Nhưng sau một năm độc hành trong kế hoạch xuyên hành tinh, tôi nhận ra hầu hết lo lắng trên đều vô nghĩa.

Phải có thật nhiều tiền?

Mọi người thường nghĩ tôi phải giàu lắm, nhưng không phải vậy. Nếu di chuyển bằng máy bay, ở khách sạn, ăn nhà hàng thường tiêu tốn nhiều, nhưng nếu bạn đi như tôi thường khá rẻ.

Những trang web như Hospitality Club (http://www.hospitalityclub.org/), CouchSurfing (http://couchsurfing.com) cho phép dân đi bụi tìm chỗ ở miễn phí đồng thời gặp gỡ người địa phương ở khắp thế giới.

Ở nhiều nước, nhất là ở châu Á như Thái Lan, Nepal, Ấn Độ, Myanmar, ... bạn có thể dễ dàng tìm nhà nghỉ với giá chỉ khoảng 3 - 5 USD/đêm. Đi tàu, xe buýt cũng không đắt. 20% dân số thế giới sống dưới mức 1,25 USD một này, nên bạn cứ yên tâm ở đâu cũng có đồ ăn uống hợp túi tiền.

Ngân sách 10 USD/ngày là hoàn toàn khả thi. Trong tháng đầu tiên ở Ấn Độ, tôi chỉ tiêu hết 150 USD. Tôi gặp hai người Pháp đi bộ khắp châu Phi với chi phí là 1,5 Euro/người/ngày trong suốt 2 năm.

Không tin người lạ?

< Huyền cùng nhóm bạn cắm trại qua đêm sau chuyến đi xe máy vòng quanh Nepal. Trong hai năm trời rong ruổi, cô đã có rất nhiều bạn thân.

Mỗi lần gọi điện về nhà, mẹ tôi hay dặn: “Con gái lang thang thế, đừng tin người lạ con nhé.” Câu nói này khiến tôi bật cười, đi suốt ngày nếu tôi không tin người lạ thì tin ai? Sự thật là ở đâu cũng có người tốt người xấu và phần lớn mọi người đều không xấu vì được dạy để làm điều tốt từ nhỏ.

< Cùng với bạn bè tại Lễ hội Lag BaOmer, Israel.

Tôi đi xe buýt đến Sikkim (Ấn Độ) lúc nửa đêm. Mọi người trên xe buýt hỏi đêm nay ngủ ở đâu, tôi trả lời là đến Sikkim sẽ tìm nhà nghỉ. Mọi người lo cuống lên, bảo Sikkim không như ở thành phố, đêm rất vắng vẻ, không có khách sạn nhà hàng nào mở cửa.

Một anh trên xe mời tôi về nhà. Tôi cũng hơi sợ, nhưng không còn lựa chọn nào khác nên đành nhận lời. Tôi ở nhà anh đến ... một tuần. Gia đình anh hết sức nhiệt tình giúp đỡ tôi trong suốt thời gian tôi ở đây. Mẹ anh nấu cơm cho tôi ăn, còn tặng tôi bộ váy áo truyền thống Sikkim khi tôi lên đường. Bố anh đưa tôi đến đám cưới hoàng gia Sikkim và còn tạo điều kiện cho tôi gặp những nhân vật quan trọng.

Cần bạn đồng hành?

Nhiều người e dè chưa muốn đi vì thiếu bạn đồng hành. Tôi không phủ nhận đi một mình có nhiều bất tiện như phần lớn phòng khách sạn đều là phòng đôi, nếu ở một mình vẫn phải trả giá cho hai người. Mặt trái là khi đi với bạn, hầu hết thời gian sẽ phải dành cho người bạn đấy mà không có thời gian làm quen với dân bản địa hay những người đi bụi khác. Khi đi với bạn, mọi quyết định đều của hai người, bạn không được thoải mái đi và làm.

Đi một mình có thể khiến bạn cảm giác dễ gặp nguy hiểm hơn, nhưng lại khiến người khác dễ cảm thông và giúp đỡ bạn hơn. Lợi thế một người sẽ có tác dụng rõ ràng hơn rất nhiều nếu bạn muốn ở nhờ hay đi nhờ xe (hitch-hiking). Qua những vùng nguy hiểm không muốn đi một mình, bạn có thể dễ dàng đến những nơi tập trung dân đi bụi hay lên các diễn đàn du lịch tìm kiếm bạn đồng hành cho một hai tuần rồi đường ai nấy đi.

Không xin được visa?

Xin visa với hộ chiếu Việt Nam đúng là không dễ, nhưng cũng không khó như mọi người tưởng. Bằng chứng là tôi đã lấy được visa Myanmar, Ấn Độ, Nepal, Bangladesh, Ai Cập và Israel mà không hề có chứng minh tài chính, vé máy bay khứ hồi hay đặt phòng khách sạn.

Tôi cũng khá tự tin về khả năng lấy được visa cho các nước châu Phi. Nếu không có điều kiện xin tại nước nhà mà phải xin ở nước bạn đang cư trú, bạn cần tìm hiểu chính sách visa của nước muốn đến. Nhiều nước có chính sách visa rất linh hoạt.

< Câu cá ở Lamu, Kenya.

Bạn cũng nên tìm hiểu nơi nào xin visa là dễ nhất. Ví dụ, xin visa vào Sudan nổi tiếng là khó và lâu, nhưng nếu xin ở Aswan, Ai Cập thì rất dễ, có khi chỉ cần một ngày. Một mẹo nhỏ khi xin visa là sự kiên trì. Ngay cả khi bạn bị từ chối visa, trong nhiều trường hợp vẫn có thể tiếp tục đến Đại sứ quán “năn nỉ”.

Rào cản ngôn ngữ?

Nhiều người lo đi rồi không biết giao tiếp với người khác thế nào. May mắn thay, nhiều bạn trẻ ở khắp nơi trên thế giới đều có thể giao tiếp bằng tiếng Anh và có thể hiểu những cụm từ đơn giản bằng tiếng Anh như: đúng, sai, xe buýt, sân bay, khách sạn, nhà vệ sinh, ...

< Huyền trên dãy Himalaya.

Đến một nơi nào đó, bạn cố gắng học được khoảng vài chục cụm từ thông dụng là có thể đủ để giao tiếp khi cần giúp đỡ. Nhưng bắt buộc phải học tiếng Anh, không có lựa chọn nào khác.

Phải nhiều kinh nghiệm?

Suy nghĩ này giống như kiểu Phải học giỏi mới đi học được, trong khi sự thật là phải đi học mới học giỏi được. Ai cũng có giai đoạn bắt đầu. Nếu bạn sợ mình không đủ sức cho chuyến đi xa và dài, bạn có thể bắt đầu với những chuyến đi nhỏ, ví dụ đi xuyên Việt trong 2 tuần, hay đi vòng quanh Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia) trong 1 tháng. Bạn có thể tranh thủ học hỏi từ dân đi bụi bạn gặp trên đường và từ chính những chuyến đi của mình.

Một vòng quanh thế giới của Huyền 'chip' (Từ tháng 5-2010 đến tháng 5-2012)
- Ngày 13-5 đến 15 - 5: Brunei
- Ngày 15-5 đến 11-6: Malaysia
- Ngày 11-6 đến 12-6: Singapore
- Ngày 12-6 đến 15-6: TP. HCM (Việt Nam)
- Ngày 15-6 đến 4-7: Hà Nội và Nam Định (Việt Nam)
- Ngày 4-7 đến 18-7: Chiang Mai, Thái Lan (Tham gia hội thảo Sản xuất Media, Đông Nam Á)
- Ngày 18-7 đến 27-7: Myanmar
- Ngày 29-7 đến 4-8: Kolkata (Ấn Độ )

- Ngày 4-8 đến 14-8: Bangladesh
- Ngày 14-8 đến 30-10: Ấn Độ, Nepal, Sri Lanka
- 30-10 đến 7-11: Pakistan
- Ngày 7-11 đến 12-11: Iran
- Ngày 12-11 đến 30-11: Thổ Nhĩ Kỳ
- Ngày 30-11-2010 đến tháng 3-2011: Châu Âu
- Tháng 3-2011 đến tháng 9-2011: Châu Phi
- Tháng 9 - 2011 đến tháng 3-2012: Nam Mỹ
- Tháng 3-2012 đến tháng 5-2012: Trung Mỹ và Bắc Mỹ.


Du lịch, GO! - Theo Huyền Chip (Tiền Phong), ảnh internet

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Kim Long là một địa danh nằm ở phía tây thành phố Huế, bên phía bờ Bắc của sông Hương, rất nổi tiếng vì có nhiều nhà vườn đẹp. Nhiều người biết đến địa danh Kim Long qua hai ca dao:
Kim Long có gái mỹ miều,
Trẫm thương, trẫm nhớ, trẫm liều trẫm đi.

< Kim Long là vùng đất nổi tiếng với khung cảnh nên thơ và nhiều món ngon.

Nhưng cũng nhiều người lại biết đến Kim Long nhờ có món ăn hấp dẫn, đó là món: bánh ướt cuốn thịt nướng. Bánh ướt cuốn thịt nướng là món ngon vừa dân giã, lại vừa tỉ mẩn đúng kiểu ẩm thực Huế, nguyên liệu không khó tìm, nhưng cách làm đòi hỏi sự khéo tay, cẩn thận của người chế biến. Món ăn này rất đơn giản với các nguyên liệu chính, gồm: bánh ướt, thịt heo, rau thơm.

Bánh ướt là loại bánh tráng được làm bằng bột gạo có pha bột lọc. Cũng giống như bánh cuốn người ta vẫn hay ăn, bánh ướt được tráng mỏng và dùng liền (nếu tráng dày và phơi khô thì gọi là bánh tráng), điểm khác nhau giữa bánh cuốn và bánh ướt là bánh ướt được tráng dày hơn.

< Thịt được nướng liên tục trên than hồng, trở đều tay cho đến khi chín vàng, dậy mùi thơm đặc trưng.

Thịt để nướng thường là thịt heo ba chỉ thái mỏng (một số nơi dùng thịt nạc), ướp tiêu, hành, nước mắm và một ít ngũ vị hương. Thịt ướp sau vài giờ cho thật thấm thì xếp đều lên vỉ, nướng trên lửa than đỏ hồng cho đến khi đủ độ chín, có màu nâu vàng, dậy mùi thơm là được.

Thịt nướng xong được rắc thêm vừng (mè rang) để tăng mùi thơm và vị hấp dẫn. Thịt nướng này cùng với rau thơm, xà lách sẽ là phần nhân để cuốn bánh ướt. Bánh ướt dùng cho món ăn này là loại hình tròn, cỡ bằng bàn tay, để vừa vặn trên chiếc đĩa nhỏ.


< Dĩa bánh ướt thịt nướng dùng kèm với chén nước mắm đặc biệt.

Người ta trải đều từng chiếc bánh ra, xếp lần lượt xà lách, rau thơm lên trên, rồi đến thịt đã nướng chín. Khi phần nhân đã được xếp gọn gàng, người ta nhanh tay cuộn đều bánh lại như cuốn nem, chỉ có khác là ở phía hai đầu vẫn để hở. Cái khó là cuốn nhanh nhưng phải nhẹ nhàng, đều tay để không rách phần vỏ bánh. Cứ như thế, lần lượt hết cái này đến cái khác, hàng chục chiếc bánh  được cuốn ngay ngắn, gọn gàng, xếp sẵn lên dĩa trông vô cùng hấp dẫn.

Bánh ướt thịt nướng ngon hơn, hấp dẫn hơn khi dùng kèm với nước mắm nguyên chất đã pha loãng với đường, nước, chanh theo tỉ lệ nhất định, cắt thêm vài lát ớt xanh, đập dập thêm một hai tép tỏi cho vào, người nào thích ăn cay hơn còn có thể cho thêm ớt chưng (ớt bột phi vàng với dầu). Riêng chén nước mắm thôi đã vô cùng bắt mắt với đủ các màu sắc, mời gọi khó cưỡng.

< Tô bún thịt nướng Kim Long đặc biệt với sự kết hợp của rất nhiều loại rau tươi.

Chính nhờ hương vị nước chấm rất đặc trưng mà món ăn bình dân này của Kim Long được nhiều du khách biết đến. Chấm chiếc bánh mềm mịn, trắng mướt, ẩn hiện phần nhân hấp dẫn, ngập trong chén nước mắm ớt, cho vào miệng nghe man mát, hòa quyện với thịt nướng thơm lừng, dai ngọt, đậm đà.

Nhai thật chậm rãi để cảm nhận lần lượt mùi vị các loại rau, vừa thơm dịu, vừa cay nồng, có như thế mới cảm nhận được hết cái tinh tế của người chế biến, của từng công đoạn làm bánh. Để rồi chưa ăn hết cái này, thực khách đã “nhăm nhe” tiếp cái khác, như để không làm gián đoạn vị thanh ngọt nhẹ nhàng đang hòa quyện vô cùng sống động trong miệng.

Ngoài bánh ướt thịt nướng thơm ngon, ở đây còn nổi tiếng cả với món bún thịt nướng. Bún thịt nướng có lẽ ở đâu cũng có, nhưng khi đã đến Huế, nó vẫn là món ngon mà thực khách không thể không thử.


< Bánh ướt và bún thịt nướng, đặc sản Kim Long.

Ngoài hai nguyên liệu chính là bún tươi và thịt nướng, món ăn này còn hấp dẫn hơn bởi “dàn hợp ca” của các loại rau tươi xanh mướt, bao gồm: rau thơm, ngò rí, rau xà lách cắt nhỏ, bắp chuối bào mỏng, đu đủ xanh thái sợi, dưa leo thái lát…

Người ta xếp bún tươi vào tô, rồi cho lần lượt các loại rau kể trên vào, xếp thịt nướng lên trên, sau đó rắc đậu phộng rang đập dập lên. Bún thịt nướng cũng được dùng kèm với nước mắm pha như trên. Đây cũng là một món ăn hấp dẫn rất nhiều thực khách khó tính khi đặt chân đến Huế.

Với hương vị đặc trưng như thế, nếu có dịp đến Huế, trên đường đi thăm chùa Linh Mụ, bạn đừng quên ghé lại Kim Long để thưởng thức hai món ăn đậm đà hương vị quê hương này.

Du lịch, GO! - Theo iHay
Hoa loa kèn trắng trong vốn được nâng niu, từng bị dán mác “hoa tư sản”, hoa thực dân, và bị hắt hủi suốt một thời kỳ dài bởi biến động xã hội lịch sử.

Tương truyền từ đời vua Lý Thái Tông (1227-1238), Thăng Long hình thành Thập tam trại (Liễu Giai, Ngọc Hà, Đại Yên, Giảng Võ, Hữu Tiệp...) ở phía tây kinh thành. Trong đợt khai quật hoàng thành, các nhà khảo cổ đã tìm thấy dấu tích một con sông cổ chảy ngang qua kinh thành theo hướng đông - tây, về phía làng Ngọc Hà xưa, và họ cho rằng đây là con sông mang tên sông Ngọc làm nên tên làng Ngọc Hà.
Ngoài trồng lúa, các trại còn trồng rau, quả và hoa để cung cấp cho kinh thành. Hoa trồng ở Thập tam trại chủ yếu là sói, nhài, huệ, ngâu...

Ca dao và tục ngữ Hà Nội có câu:

Giếng Ngọc Hà vừa trong vừa mát
Vườn Ngọc Hà thơm ngát gần xa
Hỏi người xách nước tưới hoa
Có cho ai được vào ra chốn này?

Hay:

Ngày rằm đi chợ mua hoa
Phải chờ thấy gánh Ngọc Hà mới mua

Nhiều quan lại triều Nguyễn khi về hưu không muốn ở lại đất Huế đã trở ra Bắc đến mua đất ở Ngọc Hà, Hữu Tiệp để trồng cây và hoa vui thú điền viên. Họ thuê dân hai làng này vốn có kinh nghiệm chăm sóc. Dù đi trên đường trục hoặc các nhánh đường xương cá của làng, đâu đâu cũng thấy toàn hoa là hoa. Hoa Ngọc Hà phục vụ cuộc sống của người dân đất kinh kỳ từ lễ hội, ma chay, cưới hỏi, cúng lễ và cả ngày thường.

Năm năm sau khi chiếm Hà Nội, năm 1888, một số nhà thực vật học người Pháp đã lập ra Bách Thảo để trồng thí nghiệm các loài cây (người dân quen gọi là Trại Hàng hoa) trên đất của làng Ngọc Hà và Hữu Tiệp. Ngoài trồng các giống cây bản địa, viên giám đốc còn mạnh dạn cho nhập các giống cây nhiệt đới từ châu Phi, các loại hoa, rau, củ, quả từ các nước ôn đới ở châu Âu phù hợp với khí hậu miền Bắc. Hoa nhập từ châu Âu gồm: Qillet (cẩm chướng), pansee (hoa bướm), marquerite (cúc vàng), violette (hoa tím)...

Khu vực trồng hoa Tây được lợp kính và chia thành luống đã tạo ra kỳ hoa dị thảo suốt bốn mùa. Giám đốc vườn thuê mướn dân Ngọc Hà và Hữu Tiệp vào làm vườn. Ban đầu hoa trồng ở đây chỉ phục vụ những gia đình người Pháp trong các dịp sinh nhật, tết Chính trung (Quốc khánh Pháp 14.7) hay tiệc tùng.

Nhờ có vườn Bách Thảo mà dân Ngọc Hà và Hữu Tiệp biết gây giống các loài hoa mới, vì trước kia họ chỉ trồng hoa mẫu đơn, huệ, hồng, sói, cúc vạn thọ, ngâu, thiên lý... Người đầu tiên trồng những giống hoa mới ở Ngọc Hà là ông Phạm Hữu Tỉnh và Trịnh Văn Quang.

Thấy hoa Tây bán được giá và kỹ thuật không quá khó nên cả làng bắt chước hai ông, các giống hoa bản địa ít dần, thay vào đó là các giống hoa Tây. Đầu thế kỷ 20, chị em ở Ngọc Hà, Hữu Tiệp mang hoa vào phố rao nửa Tây, nửa ta “La flơ bà đầm” (mời bà đầm mua hoa).

Cũng nhờ có Bách Thảo, hoa ở Hà Nội phong phú hơn, thú chơi hoa cũng đa dạng hơn. Tiếp nhận văn hóa chơi hoa từ người Pháp đầu tiên là những người làm ở sở Tây, thanh niên du học từ Pháp về, trí thức có tư tưởng tiến bộ và các gia đình giàu có. Không chỉ bày lọ hoa ở bàn tiếp khách ngày tết, ngày thường họ cũng trưng hoa, cùng với hoa là salon Tây.

Hoa Tây không chỉ đi vào văn chương thơ ca mà còn là cảm hứng cho các họa sĩ. Bức tranh Thiếu nữ bên hoa huệ (trước năm 1954, người Hà Nội gọi hoa loa kèn là huệ Tây) của họa sĩ Tô Ngọc Vân vẽ năm 1943 với một thiếu nữ mặc áo dài trắng nghiêng đầu về phía lọ hoa toát lên một nỗi buồn vương vấn, nhẹ nhàng được cho là một trong các bức tranh tiêu biểu của hội họa Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20. Nhưng thân phận loa kèn thật trắc trở...

Năm 1959, bà Hai ở Ngọc Hà đi bán hoa loa kèn, bà kể, vừa mới hạ gánh xuống vỉa hè phố Hàng Đường thì một người phụ nữ mặc quần lụa áo trắng đi qua lẩm nhẩm: “Bà này bán hoa tư sản”.

Bà không hiểu sao lại gọi là hoa tư sản, hoa trồng ra ai mua thì bán. Nghĩ vậy nhưng thấy có gì không ổn, bà định gánh đi thì một người đàn ông ngoài năm mươi nhìn gánh hoa rồi bảo: “Bà không biết bọn tư sản đang bị hạ bệ mà lại còn đi bán loại hoa cho bọn chúng à?”.

Nói xong ông ta lấy mũi bàn chân lập úp cả sàng hoa. Ngọc Hà chăm hoa từ khi cắm cái cây xuống đất, người chơi hoa xong dù bỏ đi mà khi cầm lên vẫn còn nhẹ tay, nỡ nào kẻ đi đường lại đang tay “dập liễu vùi hoa”.

Ức quá, bà rút đòn gánh định phang kẻ chơi hoa lại tệ bạc với hoa thì ông này lớn tiếng: “Bây giờ mà còn bán hoa của bọn thực dân à. Để gọi công an đến xử lý mới được”. Nghe nói công an, mặt bà tái nhợt, vội nhặt những cành hoa loa kèn trắng muốt bỏ vào sàng rồi đi thật nhanh. Nhưng ông kia vẫn còn chưa tha: “Bà kia dừng lại!”. Rẽ sang phố Hàng Cá, bà gánh vội về nhà. Thấy vợ về với gánh hoa còn nguyên, chồng bà đoán có chuyện chẳng lành. Rồi ông ra vườn, băm nát cả mấy sào loa kèn đang nhú hoa, gom lại làm phân.

Chuyện loang ra khắp làng và mùa loa kèn năm ấy Hà Nội đã vắng loài hoa trắng trong, tinh khiết. Những người yêu loài hoa này đoán già đoán non chắc năm nay mất mùa. Ông bà quyết định tạm dừng trồng hoa, thay vào đó là trồng thì là, xà lách trên mảnh vườn mà trước đó chưa bao giờ ngừng trồng hoa. Tuy nhiên hợp tác xã nông nghiệp vẫn trồng lay ơn, hồng, cẩm chướng... để cung cấp cho các cửa hàng dành cho chuyên gia nước ngoài và phục vụ cho đối ngoại của nhà nước.

Đầu những năm 1990, đất đai bắt đầu có giá, hoa Ngọc Hà, Hữu Tiệp mất dần làng cũng vỡ ra. Dân có tiền đổ về đây và những ngôi nhà cao tầng mọc lên che lấp ánh sáng cho hoa. Xác máy bay B.52 vẫn cắm dưới hồ Hữu Tiệp nhưng qua đây không còn mùi nồng của phân, mùi hăng của nước tiểu và đi từ đầu làng đến cuối làng không còn ngan ngát mùi hương...

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7 - Kỳ 8 - Kỳ 9 - Kỳ 10 - Kỳ 11 - Kỳ 12

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tiến (Thanhnien), internet
Sào huyệt của cướp biển từ nhiều trăm năm trước, giờ trở thành xã mồ côi giữa biển. Đảo Bé (thuộc huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi) trông xa như mom núi trồi lên mặt biển, giờ còn một di tích, được đặt tên là hang Kẻ Cướp…

Sào huyệt của cướp biển

Nhiều trăm năm trước, nhiều toán cướp biển chọn đảo Bé (xã An Bình, Lý Sơn, Quảng Ngãi) làm căn cứ để tấn công sang đảo lớn Lý Sơn vào cửa Sa Cần, cửa Sa Kỳ, cửa Cổ Lũy, vũng Quất. Đảo Bé là sào huyệt để bọn cướp chôn giấu tài sản và trú ngụ qua ngày. Nhiều người đồn đoán, đảo này vẫn giấu vàng của bọn cướp thời đó. Ai đã đọc tác phẩm “Đảo giấu vàng” của Robert Louis, nhà văn người Scotland, thì có thể hình dung ra hình ảnh bọn cướp biển một thời.

Ông Phạm Thoại Tuyền, một người dân trên đảo lớn Lý Sơn, khá rành câu chuyện hải tặc, vẫn được gọi là giặc Tàu ô. Thời đó, giặc Tàu ô cứ lén lút đổ bộ lên đảo lớn, chúng cướp phá ầm ầm, bắt giữ gái đẹp rồi kéo nhau bỏ đi. Vậy nên đảo Lý Sơn có nhiều ngôi nhà cổ được thiết kế có hai vách để đàn bà con gái trốn giặc Tàu ô. Trên đảo có những dũng sĩ lao ra bãi biển chiến đấu chặn giặc Tàu ô cướp phá.

Dòng họ ông Tuyền có bà Phạm Tiên Điều, con út của cụ Thủy tổ họ Phạm. Giặc Tàu ô vào làng, bà chạy đi báo cha mẹ. Khi sắp bị bắt, bà lao mình xuống biển tuẫn tiết để giữ tấm thân trong sạch. Người dân trên đảo giờ xây đền thờ để cúng viếng bà. Bà cũng là nữ nhân thần duy nhất trên đảo Lý Sơn.


< Đảo Bé nhìn từ đảo Lý Sơn.

Trong sách Đại Nam thực lục Quốc sử quán triều Nguyễn còn ghi lại: “Năm 1867, thuyền giặc biển 22 chiếc vào cửa Sa Kỳ lên trên cạn hơn 300 tên, quan tỉnh Quảng Ngãi vì có ít quân, xin điệu quân ở quân thứ Tĩnh Man hội lại cùng đánh…”. Cướp biển thời đó đều xuất binh từ đảo Bé. Những tiếng tù và ầm ĩ báo động giặc Tàu ô vào đảo. Hình ảnh đó giờ đã lùi vào dĩ vãng. Sào huyệt của hải tặc, giờ trở thành xã đảo An Bình.

Qua thăm đảo Bé, câu chuyện một thời được người dân giới thiệu bằng di tích, đó là hang Kẻ Cướp. Hang rất hiểm trở, thông thường phải lặn xuống biển mới tìm được lối vào hang.

< Cảnh đẹp trên đảo Bé.

Kẻ cướp ở đảo Bé giờ không còn, nhưng qua đảo Bé phải đối mặt với “sóng cướp”. Chỉ cách đảo lớn Lý Sơn chừng 4 cây số biển, khoảng nửa giờ đi thuyền, nhưng việc đi lại vô cùng vất vả, hiểm nguy.

Đảo Bé với chừng 100 hộ dân do vậy thường bị cô lập hoàn toàn khi sóng to gió lớn. Ông Phan Đình Phương, Chủ tịch xã An Bình, kể: “Cán bộ qua đảo Bé công tác, gặp mùa mưa thì phải gói tất cả hành lý, điện thoại trong túi ny lon. Thuyền vô bờ không được, phải tăng bo bằng thúng”.
Khu vực đảo Bé thường xuất hiện sóng to như ngôi nhà. Thúng chở khách hay úp ngược và trút mọi người văng xuống biển. Nếu bơi kém thì mất mạng như chơi.

Kho báu đảo Bé

Khách đặt chân lên đảo Bé, mọi ánh mắt đổ dồn về khách lạ. Bởi không mấy khi, khách đất liền thăm cái xã cô đơn. Đảo “giấu vàng”, mấy mươi năm cày cuốc, trồng hành, trồng bắp người dân đào bới chả tìm thấy.

< Trẻ em trên đảo.

Họ toàn thấy được nỗi nhọc nhằn với nhiều thiếu thốn, khi phải sống ở hòn đảo giữa biển khơi.

Nhưng người dân nơi đây vẫn tự hào: “Khổ thì khổ thiệt, nhưng con gái ở đây dù quanh năm dầm mình nước biển, ăn toàn rau biển, nhan sắc vẫn đẹp mặn mà hơn mà nói chuyện có duyên”.


< Phụ nữ bắt đầu vụ trồng hành tỏi.

Câu chuyện nhan sắc có thể đúng là thế thật. Những cô gái nước da ngăm đen, nụ cười tươi mới, hàm răng trắng đều. Vóc dáng họ đều thể hiện một sự trẻ trung, căng đầy sức sống của một cơ thể được nuôi dưỡng bởi thiên nhiên.

Vậy nên đảo Bé mới có câu chuyện “rể lính cả nhà”. Bà Nguyễn Thị Thanh Thúy, cán bộ dân số ở đảo Bé công nhận, chuyện lạ đó có thật. Những chàng lính trẻ cứ đến thăm gia đình bà Nguyễn Thị Đây là lập tức bén duyên.

Bà Đây đã lớn tuổi nhưng nước da vẫn hồng hào. Bốn chàng lính, người đến từ đất liền, người ở đảo lớn đều xin được làm rể gia đình bà Đây.

Cứ hơn 8 giờ sáng là có một chiếc thuyền nhỏ chở khách từ đảo lớn cập sang đảo Bé. Khách đang yên, đang vui, tự nhiên ông chủ đò bắc tay đi loa loa khắp xóm: “Tới giờ rồi, bữa nay về sớm thôi”.

Nếu là khách quen thì chẳng thắc mắc chuyện qua trễ về sớm. Bởi cái lịch qua đảo, rời đảo đều phụ thuộc vào ý muốn của ông trời. Cứ thấy trời lăn tăn một chút sóng, ông chủ đò hấp tấp hối khách.

Một ông già ví đảo Bé quê mình như một đầu con ngựa chiến: “Nó kỳ lắm, trời đang yên đang lặng, thời tiết chuyển lừng lừng thì không có tàu nào cập vô được đâu. Nếu khách kẹt lại, gắng chờ vài ngày biển êm thì mới có đò qua rước mình về”.
Vàng ở đảo, có lẽ khó tìm được. Nhưng vàng ở đảo Bé, đó là sự hoang sơ, trong trẻo, tinh khôi khó kiếm được ở chốn đô thành.

Du lịch, GO! - Theo Thanh Trung (Quảng Ngãi Online), internet
Cách trung tâm thành phố Đà Nẵng khoảng 20km, ít ai biết rằng mặt nước bãi biển hoang sơ Ghềnh Bàng lại ẩn chứa nhiều san hô và cá biển đủ màu sặc sỡ, là một địa điểm rất thú vị cho những ai khoái du lịch "bụi" và những người trẻ tuổi có chút "máu" mạo hiểm.

Được lặn biển luôn là ước mơ của những người mê khám phá. Cái cảm giác được tận mắt chiêm ngưỡng thế giới thuỷ cung rực rỡ toàn san hô và các loài thuỷ ngư thật khó có gì có thể so sánh được. Thế nhưng cái giá 70USD cho một lần lặn biển mà khu Resort Furama (Đà Nẵng) chào mời (mặc dù rất xứng đáng với sự chuyên nghiệp mà họ mang lại) cũng không phải là mức ai cũng có thể "nghiến răng" chịu được (giá này ở Nha Trang là từ 50-150USD). Ấy vậy nên một nơi thiên nhiên hoang sơ như Ghềnh Bàng lại trở thành điểm đến thú vị và ít tốn kém.

Nói Ghềnh Bàng là nơi thiên nhiên hoang dã thì chưa hoàn toàn đúng, bởi dù phải đi hết đường nhựa, xuống ôtô cuốc bộ thêm hơn 1km nữa, nơi đây vẫn có đôi ba cái lán dân địa phương dựng nên. Cứ tạm coi đây là khu du lịch sinh thái với những dịch vụ tối thiểu nhất: Vài chai nước, dăm ba chiếc bạt dứa, cần câu cho thuê với giá 5.000 đồng/chiếc cộng mồi bột, chục chiếc kính lặn tự chế... Nhưng chính sự hiện diện thiếu vắng của các dịch vụ lại tạo nên nét hấp dẫn riêng của Ghềnh Bàng.

Dọc bãi biển dài hơn 2 km là hàng nghìn tảng đá lớn nhỏ với đủ hình dáng, ôm bọc lấy bãi đá là cây cối um tùm xanh mướt. Theo lời cư dân bản địa thì "Cứ bơi ra đó mà lặn thôi, nhiều san hô đẹp lắm".

Thế nhưng để ra được khỏi bãi đá không phải là chuyện đơn giản. Hì hụi trèo qua những tảng đá lớn nổi rõ trên mặt nước, vừa đặt chân xuống nước "đội quân" du lịch "bụi" đã gặp ngay những tảng đá chìm bám đầy hà sắc như dao cạo, tuồng như thiên nhiên muốn bảo vệ những cảnh quan xinh đẹp của mình trước ánh mắt tò mò của con người. Y hệt như dò mìn vậy, người đi trước mò mẫm từng bước một để tránh đá, người đi sau quan sát để tránh những chỗ "kẻ dẫn đường" lỡ sa chân. Để ý một chút sẽ thấy cát trắng phau, êm mượt bọc quanh những tảng đá "bẫy" này.

Vượt qua hơn 20 m "gian khổ", cuối cùng những bàn chân đau nhức vì hà đâm cũng đặt được lên khu vực cát mịn, lúc này nếu đứng thẳng, nước biển đã ngập ngang ngực người lớn. Lao mình xuống làn nước màu ngọc bích chẳng khó khăn gì để phát hiện ra những dãy san hô lớn nhỏ ẩn hiện dưới làn nước nông trong vắt.

San hô nơi đây không nhiều màu sắc như san hô ở Nha Trang, nhưng cũng đủ hấp dẫn với một tour du lịch khám phá. Khi lặn xuống nước, du khách có thể dễ dàng chiêm ngưỡng những đàn cá thia, cá nàng đào đủ sắc màu và những con ốc biển lạ mắt bám dưới gốc san hô nữa...

Ngụp lặn chán, những kẻ mệt nhoài vì sóng đánh, vì sặc nước nhưng lòng đầy hả hê kéo nhau lên bờ, lại một chặng đường vượt qua "bẫy đá" gian nan...

Du lịch, GO! - Theo Baicatvang tổng hợp, ảnh internet

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Đi tàu Việt nên mang theo đồ ăn uống và một cái chiếu...

Tôi viết ra những kinh nghiệm đúc kết được sau bao năm đi tàu để những độc giả nào đi tàu lần đầu tiên có thể đọc tham khảo, chuẩn bị kỹ trước khi lên đường, tránh bị sốc.

< Chuẩn bị kỹ lưỡng để thích nghi, bạn sẽ có một chuyến đi thú vị và an toàn với tàu lửa.

Tôi là dân đi tàu thường xuyên. Năm nào cũng ít nhất hai lần về quê bằng tàu chợ, ghế cứng, cũng chẳng thấy có gì đáng than phiền cả ngoài cái nhà vệ sinh bẩn. Tàu lửa rẻ tiền hơn máy bay và an toàn hơn ô tô.

Tôi viết ra những kinh nghiệm đúc kết được sau bao năm đi tàu để những độc giả nào đi tàu lần đầu tiên có thể đọc tham khảo, chuẩn bị kỹ trước khi lên đường, tránh bị sốc.

< Một chiếc chiếu nhỏ có thể giúp bạn có giấc ngủ thoải mái khi đi tàu.

1. Toa hạng sang (mềm, điều hòa) không thoải mái và vệ sinh bằng toa không có điều hòa. Ở trong môi trường lạnh, bẩn và kín, vi khuẩn dễ sinh sôi nảy nở, những bạn nhạy cảm có thể bị dị ứng.

2. Trước khi đi mua theo đồ ăn, nước uống và một chiếc chiếu nhỏ, lên tàu trải ra ngủ thẳng cẳng thoải mái.

3. Nếu nhân viên chưa kịp quét dọn (mà thật ra có quét cũng không xuể vì cả trăm người xả mà mà chỉ một người dọn thôi) thì hãy tự ý thức giữ gìn vệ sinh khu vực của mình, đừng vứt rác lung tung. Chỗ mình ngồi bẩn quá thì có thể tự đi lấy chổi và cây lau rồi tự quét lau, như vậy sẽ có chỗ ngồi sạch.

< Nếu không hợp khẩu vị với thức ăn bán trên tàu, hãy mang theo thức ăn từ nhà.

4. Khi đi vệ sinh, nếu nhà vệ sinh ở toa mình bẩn quá hoặc hết nước thì chịu khó đi sang toa khác. Thường thì nhà vệ sinh ở các toa hạng sang sạch sẽ hơn.

5. Về đồ cá nhân, khi đi tàu lửa chỉ nên mang tiền vừa phải, đủ mua đồ ăn vặt là được. Điện thoại thì nên dùng cái cùi bắp thôi (pin tốt, sóng tốt là được, lỡ có mất cũng đỡ tiếc).

6. Cuối cùng là nếu muốn ăn cơm thì một là ở nhà nấu đem theo, hai là chờ đến các ga lớn, tàu dừng thì những hộ dân xung quanh sẽ đem cơm lên bán, giá khoảng chừng 15-20.000 đồng, nhìn cũng ngon nhưng chất lượng vệ sinh thì tôi không biết (tôi không ăn bao giờ).

Trên đây là 6 bí quyết bỏ túi, khi đi tàu lửa ở Việt Nam, chỉ cần chú ý chừng đó, các bạn sẽ có một chuyến tàu thoải mái, thú vị, về đến nhà an toàn và sẽ không thấy có điều gì đáng than phiền nữa.

Du lịch, GO! - Theo Bò Cạp (VnExpress).