Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

Sa Pa dành chừng 15 phút lưu lại là quá đủ cho một tách càphê nóng, thuê xe máy, xốc lại hành lý; bắt đầu cuộc hành trình lấy Sa Pa làm… bàn đạp cho những kẻ mê khám phá Tây Bắc trên lưng “ngựa sắt”.
Chuyến tàu đêm Hà Nội – Lào Cai vào ga lúc trời tờ mờ sáng, sau bát phở ấm bụng trên con phố đối diện ga là chuyến xe mất khoảng một tiếng đồng hồ lượn đèo. Đến Sa Pa – thành phố du lịch vừa mới cựa mình tỉnh dậy.

Mường Hum, Y Tý đẹp như tranh

Chặng đường 35km đi Mường Hum bắt đầu dưới vòng lăn của bánh xe. Những dải ruộng bậc thang trải dài từ triền núi kéo dài xuống tận thung lũng bắt đầu hiện ra trước mắt với phảng phất mây vờn.

Những khe nước trong veo thỉnh thoảng lại róc rách chảy không ngừng suốt dọc đường đi. Những khúc cua tay áo nối tiếp nhau khiến người cầm lái dễ rơi vào cảm giác say đường, chẳng thể phân biệt đoạn nào đang lên, đoạn nào đang xuống dốc. Thỉnh thoảng, trước mắt lại hiện ra một rừng tre thẳng băng, cao vút, tăm tắp tưởng chừng chỉ được thấy trong phim.

Ba cây số cuối cùng đường đá hộc gập ghềnh, những đoạn suối “đột nhiên” chảy băng ngang, những vạt đất sạt từ trên vách núi xuống trở thành những thử thách mà không kém phần thú vị cho những người yêu cảm giác phiêu lưu. Dừng chân ở Mường Hum, nơi chợ phiên lớn nhất vùng nhóm vào chủ nhật hàng tuần với đầy đủ màu sắc văn hóa, ẩm thực và giao thương của các dân tộc sống nơi đây. Bữa trưa đầu tiên với lòng, lưỡi lợn đen, kèm rau củ, rau thơm mang hương vị đặc trưng xứ Nậm Pung – “Tây Bắc đệ nhất mỹ tửu”. Rượu Nậm Pung nấu bằng thóc và men lá, nặng nhưng rất đằm; chai vừa mở nút đã nghe thoảng hương thơm của thóc.

Mất khoảng hai giờ chạy xe nữa là đến Y Tý. Nằm ở vị trí cao hơn Sa Pa, ngoài cảnh quan hùng vĩ, một bên dốc sâu đổ thẳng xuống thung lũng, một bên là núi cao dựng đứng, nơi đây làm say lòng người với lúa, mây, tuyết và nhà trình tường.

Những ngôi nhà bốn mặt vách đổ bằng đất sét, dày tối thiểu nửa mét. Người ta thoạt đầu dùng gỗ làm nẹp xương, đổ đất sét đã trộn vào, nện chặt, rồi cứ thế cao lên dần cho đến khi vừa ý. Rui, mè, dầm, kèo cột đều là gỗ có sẵn, mái xưa lợp bằng lá gianh, nay thay dần bằng tấm lợp ximăng. Chỉ có vách đất sét mới chịu được cái lạnh khắc nghiệt mùa đông, nhưng mùa hè lại mát. Tại đây, có thể nghỉ qua đêm ở nhà Mỷ, nhà Si với điều kiện khá tốt: đầy đủ chăn nệm sạch sẽ, tắm nước nóng, ngâm thuốc người Dao… Chiều, bỏ xe leo bộ ngược lên Phan Cán Sử để tận hưởng cảm giác “Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm. Heo hút cồn mây súng ngửi trời”*.

Đến Y Tý, không thể không thưởng thức rượu thóc Sim San. Nhẹ hơn Nậm Pung khá nhiều, vị hơi chua đặc trưng, Sim San khá thích hợp cho buổi tửu đàm, ngắm trăng đêm nơi vùng biên hẻo lánh này. Những ngày cuối năm có tuyết rơi, sáng sớm chạy xe trên những con đường đèo sát biên giới, qua Sim San, lên Hồng Ngài chiêm ngưỡng những khu rừng phủ tuyết, vương vất trên cành cây ven đường – những khoảnh khắc khó quên. Sáng sớm, mở cửa ra tận hưởng mây ùa vào nhà, mây giăng giăng khắp nơi, từ triền núi, xuống thung lũng. Cảm giác người như bồng bềnh trong mây. Ở Tây Bắc, có lẽ Y Tý là nơi mây đẹp nhất.

Tắm dược thảo, ăn vịt suối

Giữa tháng 9, mùa lúa chín, con đường xuôi theo A Lù, A Mú Sung xuống đến Lũng Pô tràn ngập những bức tranh rực rỡ sắc màu của ruộng bậc thang. Cảnh sắc tuyệt đẹp ùa vào tầm mắt, không khí se se lạnh khiến đôi lúc người cầm lái cứ vẩn vơ giữa cảnh sắc đất trời.

Lũng Pô là nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt. Chạy ngược đường vào ba cây số đến đồn biên phòng Lũng Pô, những chiến sĩ nơi đây sẽ dẫn đi xem cột mốc biên giới, ngắm nhìn ngã ba, nơi dòng sông nửa xanh biếc, nửa đỏ quạch phù sa đưa dòng sông Hồng nhập vào đất Việt, chảy về xuôi. Dọc theo dòng sông chạy về Lào Cai qua Trình Tường, Bát Xát, dòng sông thoắt ẩn, thoắt hiện theo những cung đường. Bên kia là đất Trung Quốc với con đường xuyên Á được đặt trên những cây cầu vượt dài vài chục cây số.

Bỏ lại sau lưng những cung đường vắng vẻ, hoà mình vào những đoàn xe đón đưa du khách từ Lào Cai lên, từ Sa Pa xuống để hoàn tất một vòng tròn về với điểm xuất phát – Sa Pa. Lại lướt qua phố xá tấp nập đầy sắc màu, người ngựa, xuôi theo đường nhỏ chạy thêm 15km thẳng xuống Bản Hồ. Con đường nhỏ dựng đứng đổ thẳng xuống, chạy qua một cây cầu nhỏ bắc qua dòng suối là đến nhà Lý Phủ Tình. Sáu bồn gỗ ngâm thuốc theo công thức bí truyền của người Dao lúc nào cũng sẵn giúp xua tan mọi mệt mỏi của một ngày rong ruổi trên yên ngựa sắt.

Sau 30 phút tận hưởng cảm giác say say, ngồ ngộ, dễ chịu khi đắm mình trong bồn thuốc thơm mùi dược thảo; rồi thưởng bữa trưa với món chính là vịt suối. Vịt suối ở đây lông xanh óng ánh, to như ngan (vịt xiêm), thịt thơm. Đi kèm là bí luộc, ngọn su su xào. Không thể thiếu tiết canh sóng sánh, ăn kèm đọt kinh giới hái ngay vườn nhà, đĩa ngô nếp rang và nậm rượu Thanh Kim. Rượu Thanh Kim được nấu ngay tại nhà, nặng và bớt chua hơn Sim San, mặc dù vẫn mang hương đặc trưng của thóc.

Ngược Sa Pa, lưu lại mươi lăm phút để làm thủ tục trả xe, đắm mình trong mùi thơm tách càphê nóng, ngắm cảnh chiều muộn nơi phố núi với mây giăng. Đón chuyến xe cuối về xuôi, mang theo nỗi nhớ cung đường Tây Bắc đầy thú vị mà ăm ắp luyến lưu. (* thơ Quang Dũng).

Du lịch, GO! - Theo Tiên Lâm (SGTT), ảnh internet

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Liên Nghĩa - Nam Ban đến bãi hoang Mũi Né
Vất vả trong một chuyến đi nhưng bao giờ: sự đền bù từ chuyến đi đó thường gấp bội phần những gì mình đã bỏ ra từ công sức đến tiền bạc.
Một thứ cần nhắc đến nữa là thành quả từ những chuyến phượt giúp ta trưởng thành hơn khi va chạm với cuộc sống - lại biết nhìn ra những cái đẹp tiềm ẩn trên những cung đường thật bình thường mà chính mình đã đi qua.

< Xanh ngát những vườn rau (tại Liên Nghĩa)

Cứ sau mỗi cuộc hành trình, bọn mình lại có thêm những kinh nghiệm mà trong chuyến đi đã tự tích tự được. Những điều này dù chỉ nho nhỏ thôi nhưng sẽ có ích trong những lần sau.

< Vật lộn với cát (trên đường đi Hòa Thắng).

- Nhắm một ngày đường cho vừa sức mình:

Từ trước nay, kinh nghiệm của riêng mình cho thấy là chỉ nên chạy đoạn đường tầm 200km/ngày - vừa đủ vượt đường xa, vừa có thời gian nghỉ và ngắm cảnh đối với xe gắn máy. Vậy nhưng nhiều cung đường sau này bọn mình đi đã vượt con số 300. Vậy nên...

< Núi, rừng và ta... (trên đỉnh đèo Đại Ninh).

... Chỉ một sơ xuất nhỏ thôi là mình đã càn thẳng vào cái ổ gà to tướng, đọng đầy nước trên QL20 do chính mình đã gần vượt quá sự giới hạn! 200km lái xe cho một ngày (hoặc có thể 250 tùy theo thể trạng, đường xá) là vừa đủ nếu bạn muốn tăng thêm sự an toàn. Tiếng máy đều đều, gió vi vu... và sự mỏi mệt trên chặng đường dài thường khiến ta buồn ngủ, cảm giác chậm, phản xạ không còn nhanh nhạy.
< Thành quả trên đỉnh gió hú (Đồi cát Hòn Hồng - Hòa Thắng).

Từ điều này: chỉ một sự cố xẩy ra thôi, ví dụ như nổ bánh xe, sụp ổ gà... là lập tức tạo ra sự cố rất nguy hiểm khiến mình không đủ bình tĩnh để xử lý.

Trong chuyến đi vừa qua: chuyện xảy ra bất chợt với mình nhưng may mắn là không té xe - sau vài mươi mét dừng lại bên mép đường, mình chợt nhận ra sự buồn ngủ bao trùm do điều khiển xe căng thẳng nhiều giờ.

< Chiều trên đồi chè (trên đường đi Di Linh).

Mươi phút nhắm mắt thư giản là điều nên làm để thoát qua hoàn cảnh này, sau đó là rửa mặt rồi để khô hoàn toàn thì mới chạy tiếp. Cơn mưa sau đó nửa tiếng cũng giúp tăng cường sự tỉnh táo cho mình suốt khoảng đường còn lại - Mưa trong trường hợp này là chuyện đáng hoan nghênh!
< Đừng cao hơn nữa... (trên là đường cao thế).

- Không ngại CSGT khi mình không vi phạm luật:

Thật vậy, với người đi xe gắn máy - nếu không vượt tốc độ cho phép, không vượt đèn đỏ, xe cộ và giấy tờ nghiêm chỉnh kể cả bảo hiểm thì không việc gì phải ngại cả...

< Thông reo Đà Lạt.

Ngược lại, chắc chắn tâm lý bất an sẽ đeo đuổi bạn suốt con đường khiến chuyến phượt đầy hào hứng sẽ mất vui, tại tăng thêm phần phiền toái và tốn kém nếu bạn nhận giấy phạt.
Lưu ý: nếu đóng phạt tại chỗ là may, thường thì nhận giấy hẹn vài ngày...
< Đỉnh gió cuốn (Gió cuốn cát bay trên đỉnh đồi cát Trinh Nữ).

Vậy nên để tâm lý thoải mái, tại sao ta không chọn cách 'đường đường chính chính' và nhận lấy sự bình yên cho chuyến đi bằng những trang bị đầy đủ về giấy tờ cùng chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông? Nó cũng giúp cho sự an toàn tính mạng của chính mình đó chứ - 'Chậm mà chắc', phải không bạn?

< Vi vu với những đường cong... (sắp vào đèo Đại Ninh).

- Ưu tiên chọn nơi trú ngụ trong đường nhánh:

QL20 đoạn qua Liên Nghĩa có vô số nhà nghỉ - khách sạn nhưng sao bọn mình lại tìm đến Khách sạn Quang Tiến nằm tuốt trong sâu?

< Thung lũng màu xanh (Liên Đầm).

Do mặt tiền QL thường nhiều xe lớn, chạy ngày đêm nên sự yên tĩnh khó mà so bì được với những chốn trong sâu. Phần khác: nơi ở mặt tiền đường lớn thường đã kinh doanh thâm niên nên cũng suy giảm chuyện 'mới và sạch' (cùng mức chi phí) nếu so những KS hay nhà nghỉ mới xây phía trong hẻm - Giá ở mặt tiền thường cao hơn, khung cảnh xung quanh cũng xấu hơn (nhà với nhà không hà).
< Say mê một màu đá đỏ (mình bên vực đá lở, tổ ong đất ngay phía sau lưng).

Bạn đi phượt bằng chân hay xe gắn máy? Nếu bằng chân: hãy tìm mặt tiền cho thuận lợi - còn nếu đi xe gắn máy: nên vào các ngóc ngách, chỉ mất vài phút để chạy ra đường lớn thôi.


< Ghềnh (TL725 - đường đi Nam Ban).

Còn việc tìm ra những nơi sạch đẹp, giá mềm này thì truy cập vào bản đồ Wikimapia tìm kiếm trước hoặc tìm kiếm trong các ngõ ngách - chuyến ni bọn mình tìm thấy Quang Tiến cũng chỉ do mấy tấm bảng quảng cáo đầu đường: xem QC nhiều lúc cũng có lợi đó chứ?
< Chạm mặt Di Linh.

- Đừng lười biếng hay e ngại khi phải quay về nơi cũ:

Tại Mũi Né, bọn mình đã ở Yến Nhi (150k do trả giá). Thật tế thì trước đó bọn mình đã hỏi giá nhà nghỉ Thùy Duyên (giá 200k) - Trong chuyện này: nếu Yến Nhi không giảm 50k thì bọn mình có trở lại Thùy Duyên hay không? Cần biết là phòng tại YN không thể nào so sánh được với những phòng đầy tiện nghi tại TD.


< Ham hố (Thác Voi - Nam Ban).

Kinh nghiệm cho thấy nên trở lại chỗ cũ nếu mình không tìm ra chỗ tốt hơn và giá mềm hơn. Thuận mua vừa bán: mình cho rằng không có gì ngại cả vì các nhà nghỉ cũng cần mình, cần nguồn khách. Bọn mình ở Mũi Né 2 đêm: Nếu không lười hay ngại (trong trường hợp YN = 200K) thì bọn mình sẽ có 4 giấc ngủ tốt trong căn phòng thật sạch đẹp và khang trang tại Thùy Duyên.
< Gập ghềnh (Đường Đại Ninh - Lương Sơn)

- Cẩn thận trên các dốc đèo:

Dốc thường cao, nếu bẻ ngoặc ngược lại sẽ tăng thêm độ cao dễ mất thăng bằng, gây té. Chưa kể nếu có xe phía sau mà té thì phượt nhà ta có thể 'đi bán muối' sớm.
Vậy nên gặp cảnh đẹp, muốn ngược lại thì cứ từ từ: dừng xe sát mép phải đường - cho người sau xuống nhìn trước sau - trở đầu xe - lên và chạy ngược lại... có lẽ là quy trình đầy đủ.

< Qua tán lá rừng (Tại thác Bảo Đại).

- Về hay còn đi chơi tiếp?

Khi đi bao giờ cũng phấn chấn và xông xáo lắm, còn khi về thường có tâm lý muốn về nhà sớm do đã hả hê đầy đủ trong chuyến hành trình, ngoài ra bạn cũng đã khá mệt rồi. Vậy có nên chọn con đường ngắn nhất để về nhà không? Mình nghĩ là 'nên' nếu bạn không dự định khám phá thêm bất kỳ mục tiêu nào.


< Đón nghe tiếng vọng của biển (Hòn Hồng).

Chuyến này bọn mình chọn con đường ven biển để về trong khi con đường này đã đi rất nhiều lần. May mắn là sau đó, mình đã chuyển qua QL55 giúp đoạn đường ngắn hơn và thuận tiện hơn trong việc ăn uống. Vậy: 'đi dài về ngắn' có lẽ là kế sách đáng thực thi.
< Đường lên cao nguyên (QL20).

- Không chần chừ nếu thấy khả năng đến được:

Chần chừ khi leo đồi cát Hòa Thắng, vậy nhưng bọn mình cũng leo lên được đến đỉnh và thưởng thức cảm giác tuyệt vời. Ngần ngại khi vào một chốn hoang vu? Nhắm không có gì quá nguy hiểm thì cứ đi: ví dụ như trong đó là resort, bảo vệ không cho vào thì mình đi ra - không ai làm gì mình được cả.

< Điều gì phía trước? (Đèo Đại Ninh).

... Còn nếu không có sự ngăn cản thì cứ 'tiến lên'. Kết quả trong chuyến này như như bạn xem đó: một bãi biển hoang sơ và đẹp đến bất ngờ.
Đây chính do sự xông xáo của 'nửa kia' kéo theo mình: muốn là sẽ đến được!

Tuy nhiên, nhớ đừng thách đố sự nguy hiểm - cái giá phải trả có khi sẽ là chính tính mạng của mình đấy bạn ạ.
< Chiều Trinh Nữ (Đồi cát Trinh Nữ).

Rồi bọn mình sẽ còn cọ xát trên những nẻo đường cùng những chuyến đi. Vài tháng nữa? Hay tháng sau? Tất cả đều có thể tùy theo ngẫu hứng cộng với thời tiết thiên định. Chi phí không quá nhiều? Đúng vậy bạn à - nhưng những cái bọn mình nhận được là vô giá, thật đáng công!

Còn bạn? Nếu vui, nếu thích những chuyến lang bang trên mọi nẻo đường như tụi mình thì hãy thử một lần xem nào?
Chỉ một lần rồi bạn sẽ thấy là không có gì khó cả...

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần cuối - Tổng kết

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Cuộc hành trình nào cũng sẽ đến lúc chấm dứt. Ngày 8/8/2012 tức là ngày thứ năm trong chuyến đi, bọn mình sẽ rời Mũi Né về nhà.

< Rời Mũi Né, bọn mình đang hướng về bờ kè bãi cá.

Hành lý đã thu dọn từ tối hôm trước nên giấc sáng không hề bận rộn. 5h30, trả phòng và đi thôi vì tiền trọ đã trả từ tối hôm trước. Trời còn thật sớm nên ra điểm hôm qua ăn sáng, xong rồi lại đến Quyên Sương làm luôn ly cà phê sáng. Vậy nhưng lại ngẫm: đúng ra thì cứ ăn sáng, cà phê cà pháo cho đã rồi trở về vệ sinh răng miệng, trả phòng... thì mới là đúng chuẩn 'phượt', tiện lợi nhiều đàng.
Trời sáng nắng tốt hứa hẹn một ngày khó có chuyện mưa nhưng cũng cho biết là đoạn đường về đầy nóng bỏng, nóng vì nắng đây.

< Mùi vị biển dạt dào... nhưng một buổi nữa thôi lại phải tiếp xúc với cái không khí oi nồng, bụi bặm của thành phố...

Dự tính trước chuyến đi là sẽ về đường ven biển - cái con đường ven biển này đi và về không biết bao nhiêu lần rồi. Vậy nhưng chuyến này vẫn đi dù nó dài hơn QL1A vài mươi cây số, đơn giản vì đường vắng, đường tốt, khung cảnh đẹp và... không có chuyện bắn tốc độ.

< Bắt đầu vào khu Hàm Tiến.

Tuy nhiên mình vẫn cho rằng đường ven biển nên dành cho lúc đi, lúc khỏe khoắn, tâm hồn phấn khởi đầy hào hứng khi bắt đầu vào chuyến du lịch - Còn khi về thường đã thỏa mãn rồi, mọi cảm xúc khám phá đã hả hê rồi thì nên dùng con đường ngắn nhất để về nhà, tránh tổn hao sức lực thêm.

< Nắng sáng vàng hoe, phải chi chiều hôm qua mà thời tiết được như thế này sẽ không phải mất một buổi vàng ngọc...

Cũng như mọi khi: đi đường ven biển, bọn mình sẽ qua Hàm Tiến - Phú Hài - Phan Thiết - Tiến Thành - Kê Gà - Tân Hải - Dinh Thày Thím - Tân An - Lagi - Sơn Mỹ - Bình Châu...

< Có lẽ sẽ ghé bãi đá Ông Địa bù cho ngày hôm qua, chỉ mất mươi phút thôi.

Tại ngã 3 Láng Găng: do chán... đường nên bọn mình thẳng theo QL55 đi Bông Trang - Phước Bửu - Láng Dài - Thị trấn Đất Đỏ - thị trấn Long Điền - qua thị xã Bà Rịa Vũng Tàu rồi theo QL51 về Nhơn Trạch. Lối đi lỏi ngỏi không hề ít, vậy nên nếu ngẫu hứng cứ chạy nhiều còn oải rồi thì ta cứ trực chỉ đường ngắn mà đi...

< Trời trong xanh, hứa hẹn một ngày về 'bốc khói' vì nắng nóng, he he...

Ví dụ như lúc đến Phước Bửu: 'nửa kia' đầy hào hứng đề nghị mình rẽ TL328 để thăm thác Hòa Bình tăng hai (thác Xuân Sơn thuộc thị trấn Hòa Bình) xong rồi sẽ về Ngãi Giao đi hướng Cẩm Đường - Bình Sơn - Long Thành - Nhơn Trạch. May mà bọn mình đều nghĩ lại và không đi, nếu không thì lộ trình sẽ thêm hơn 10km nữa.
< Miếu thờ Ông Địa nho nhỏ nằm ngay trên bãi biển.

Không thêm mươi cây số nhưng tiếng xe máy đều đều trên đường khiến 'nửa kia' ngủ gật lúc trên QL51, mình thì may mắn vẫn tỉnh táo bò lê cho đến khi gặp tấm bảng 'Thành phố Nhơn Trạch': thở phào 'Sao về nhanh vậy cà?'.
< Đá to, đá bé lẫn đá xây dựng kè còn lại...

Vài thông tin sơ lược về vùng đất Vũng Tàu - Bà Rịa mà bọn mình sẽ đi qua, nhưng trước đó sẽ là chút cảm nghĩ của riêng mình về nơi này và những chuyến 'phượt' đầu tiên bọn mình đi khi chưa có từ "Phượt":
< Với khu Hàm Tiến: có lẽ chỉ còn chốn này là bãi biển tự do.

Vũng Tàu ngày xưa là nơi gắn bó với mình suốt hàng chục năm trời. Bé con, khi chưa biết mùi trường học thì đã biết hương vị biển, ham thích mùa hè. Hè để các anh chị được nghỉ học và cả nhà đi chơi biển.



< Rời TL706B, bọn mình vào đường Nguyễn Thông hướng về Phú Hài - Phan Thiết.

Chơi biển ở cái thuở mà người ta đi Vũng Tàu vẫn gọi là đi "cấp", tức là cap, tiếng Pháp nghĩa là mũi đất, mũi biển. Cái thuở mà bãi Sau (bãi Thùy Vân) chỉ lèo tèo chừng hai mươi quán hàng ăn uống - có ghế bố ngồi cạnh bãi biển, lúc ấy bãi tắm Chí Linh kề cận vẫn còn vô cùng hoang sơ với những đồi cát và rừng dương mênh mông không bóng người - những con đường vòng vo lên núi hai bên đầy cây bụi, không bóng nhà.

< Và rời Phan Thiết, theo TL719 đi Tiến Thành theo đường ven biển.

Ấn tượng bãi biển đầy sóng in hằn trong lòng cho đến khi bọn tôi trở thành một gia đình nhỏ. Khi nhóc bé con được 3 tuổi cũng là lúc cái gia đình be bé ấy lại xuất hành một chuyến biển... và dĩ nhiên: nơi đến là Vũng Tàu. Ngày đó gọi là đi chơi nhưng bây giờ: có lẽ từ chính xác nhất là đi phượt, đi du lịch kiểu bụi. Thiếu thốn đủ bề, chuyến đi vượt hơn 120km bằng xe đò lúc ấy cũng đã là một sự 'xài sang' dù phải tiết kiệm đủ bề.

< Đường ven biển đây: qua khúc cua này sẽ hướng về Đồi Sứ.

Năm 1986 thì một chiếc xe cúp cánh én đã là một tài sản rất giá trị, khái niệm 'máy tính', 'internet', 'điện thoại di động' chưa có ai hình dung ra được nó là gì - Tivi còn xài bóng đèn, cassette toàn là những thứ có từ trước 75 nhưng không hề rẻ rúng. Vậy nhưng chuyến đi lang bang thuở ấy cũng bằng giá tiền tậu cái TV, xem ra  'chơi' sướng hơn coi!
< Bãi biển ở Tiến Thành với những hàng dương...

Năm 1987, bọn tôi lần nữa đi VT. Lần này có xe gắn máy hẳn hoi: Một chiếc cánh én lên đường từ 5h sáng ngay ngày một một tết Nguyên Đán, khởi hành từ Sàigòn đi Vũng Tàu... như một chuyến phượt đúng nghĩa cách đây 25 năm!
Vậy nhưng cái khái niệm tốt đẹp về vùng đất biển này bắt đầu bị bào mòn dần khi bọn tôi bị 'chặt chém' lần đầu tiên khi qua bữa trưa tại quán, bị bể nút đèn khi gởi xe do người giữ tắc trách làm ngã khi lên chùa.

< ... và rất nhiều resort, khu du lịch.

Hai năm sau lại là một chuyến khác: lần này ngựa sắt chính là chiếc Win100 mà cho đến bây giờ bọn này vẫn cỡi. Chuyến đi bình yên nhưng lúc về thì xẹp bánh khi đã qua ngã 3 Vũng Tàu: Tệ nạn 'đinh tặc' lần đầu tiên lộ diện khi cùng lúc có nhiều chiếc xe cùng xẹp và cùng phải thay ruột mới với giá không hề rẻ...
< Cầu Suối Nhum đây. Qua cầu, nếu rẽ phải thì ra QL1A (17km) còn đi thẳng sẽ hướng về Lagi (43km).

Một thời gian sau, người dân và báo chí bắt đầu nói đến đến nạn 'chặt chém' tại vùng bãi biển đẹp gần Sàigòn nhất này - Kỷ niệm đẹp về nơi ấy dần dần phai nhạt trong tâm trí bọn tôi và mất hẳn. Bấy giờ, nếu có nghĩ về 'Cấp' thời xưa thì mình chỉ hình dung ra sự bất an vì đinh tặc cùng nỗi bực bội do sự đập đổ (chặt chém), ngày xưa giờ còn đâu (xem thêm 'Tản mạn chuyện ngày xưa')...
< Đồi Sứ resort. Từ 'Đồi Sứ' ngày nay thật phổ thông, hầu như người Phan Thiết đều biết.

< Nhiều resort cả 2 bên đường. Tuy không xôm tụ như kinh đô resort Mũi Né nhưng chính vì vậy: nơi đây sẽ ít xô bồ hơn.

Vậy nhưng nói gì thì nói: Vũng Tàu vẫn là một đô thị phát triển mạnh và nhanh, khung cảnh thay đổi rõ ràng từng năm và càng ngày càng hiện đại. Ngày nay, theo tự điển Wiki thì:
< Qua đường cong này sẽ gặp bãi đá, kế đến là Kê Gà...

Bà Rịa - Vũng Tàu là một tỉnh ven biển thuộc vùng Đông Nam Bộ. Tỉnh nằm trong vùng Kinh tế trọng điểm phía Nam, thuộc vùng Đô thị Thành Phố Hồ Chí Minh. Tỉnh lỵ của tỉnh (từ khi thành lập tỉnh đến ngày 1 tháng 5 năm 2012) và đô thị lớn nhất tỉnh là thành phố du lịch thành phố Vũng Tàu. Từ ngày 2 tháng 5 năm 2012, tỉnh lị chuyển đến thành phố Bà Rịa. Hiện nay Bà Rịa - Vũng Tàu là tỉnh duy nhất trong nước có tỉnh lị không phải là đô thị lớn nhất trong tỉnh và là tính có hai thành phố trực thuộc tỉnh ở khu vực phía nam.

< Thoắt cái đã đến Kê Gà, ghé quán Trọng Tâm uống lon 7UP vừa giải khát, vừa nghỉ chân - 2 lon mất bén 30k. Chắc lên giá vì họ vừa xây dãy WC mới toanh.

Tỉnh tiếp giáp tỉnh Đồng Nai ở phía bắc, Thành phố Hồ Chí Minh ở phía tây, tỉnh Bình Thuận ở phía đông, còn phía nam giáp Biển Đông.
< Từ Kê Gà nhìn về mũi Hòn Lan.

Bà Rịa - Vũng Tàu thuộc vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa; một năm chia hai mùa rõ rệt. Mùa mưa bắt đầu từ tháng 5 đến tháng 10, thời gian này có gió mùa Tây Nam. Mùa khô bắt đầu từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau, thời gian này có gió mùa Đông Bắc.



< Mưu sinh trên bãi biển.
Trả tiền rồi đi, bụng nhủ thầm 'chắc lần sau sẽ lại ghé quán Cây Dừa'.
Cây Dừa cũng gần hải đăng và bãi đá hơn.

Nhiệt độ trung bình hàng năm là 27°C, tháng thấp nhất khoảng 24,8°C, tháng cao nhất khoảng 28,6°C. Số giờ nắng rất cao, trung bình hàng năm khoảng 2400 giờ. Lượng mưa trung bình 1500mm.
Bà Rịa-Vũng Tàu nằm trong vùng ít có bão.

< Ngã ba cây xăng Phong Điền - nơi giao nhau giữa TL 719 và 712. Rẽ trái là đi Lagi, còn phải là ra QL1A ngay thị trấn Thuận Nam.

Bà Rịa - Vũng Tàu có 7 đơn vị hành chính nằm trên đất liền và một đơn vị hành chính hải đảo là huyện Côn Đảo. Địa hình tỉnh có thể chia làm 4 vùng: bán đảo hải đảo, vùng đồi núi bán trung du và vùng thung lũng đồng bằng ven biển.
< Xe chở 'một núi' rơm rạ - phía trước là nhánh rẽ vào Dinh Thày Thím. Vào đây còn có nhánh rẽ gần bến xe, bãi tắm Dinh Thày Thím.

Bán đảo Vũng Tàu dài và hẹp diện tích 82,86 km2, độ cao trung bình 3-4m so với mặt biển. Hải đảo bao gồm quần đảo Côn Lôn và đảo Long Sơn. Vùng đồi núi bán trung du nằm ở phía Bắc và Đông Bắc tỉnh phần lớn ở huyện Tân Thành, Châu Đức, Xuyên Mộc...

< Qua ngã 4 Láng Đá thì đến cầu Đá Dựng: cây cầu sắt rung rơ như răng bà già đã bao năm, bây giờ người ta đang xây dựng cầu mới kề bên.

Ở vùng này có vùng thung lũng đồng bằng ven biển bao gồm một phần đất của các huyện Tân Thanh Long Điền, Bà Rịa, Đất Đỏ. 
< Nếu không rành thì bạn cũng đừng lo lạc đường: tại các ngã rẽ quang trọng thường có bảng hướng dẫn. Ngoài ra: 'Đường trong miệng', khi nào bí lối thì bạn hãy hỏi người địa phương.

< Những vùng cát trắng tại Hàm Tân (QL55).

Bà Rịa - Vũng Tàu có hai thành phố trực thuộc tỉnh và 6 huyện.
Thành phố gồm:
- Vũng Tàu.
- Bà Rịa.
Và các huyện:
- Long Điền.
- Đất Đỏ.
- Châu Đức.
- Tân Thành.
- Côn Đảo.
- Xuyên Mộc.
Được chia nhỏ thành 82 đơn vị hành chính cấp xã, trong đó có 8 thị trấn, 25 phường và 49 xã.

< Vào địa phận xã Bông Trang.

Theo quy hoạch đô thị đến năm 2020: Thành Phố Vũng Tàu, Thành Phố Bà Rịa, Thành Phố Phú Mỹ, Thị Xã Long Điền và các huyện Châu Đức, Côn Đảo, Đất Đỏ, Tân Thành, Xuyên Mộc. Trong đó;
- Thành Phố Vũng Tàu là trung tâm kinh tế, văn hóa, dịch vụ công cộng và đầu mối giao lưu của Miền Đông Nam Bộ cũng như của tỉnh BRVT, là trung tâm du lịch, dịch vụ hàng hải phát triển cảng và khai thác dịch vụ dầu khí của cả nước.

< Thị trấn Phước Bửu đây, trên lề là chiếc xe vạn dặm của mình.

- Thành Phố Bà Rịa là trung tâm hành chính, chính trị của tỉnh BRVT.
- Thành Phố Phú Mỹ trong tương lai (hiện nay là thị trấn Phý Mỹ, huyện Tân Thành) được xây dựng là đô thị công nghiệp, cảng biển, là trung tâm kinh tế quan trọng của Vùng Kinh Tế Trọng Điểm Phía Nam và của tỉnh BRVT.


< Công viên hồ Bà Tô cũng là chốn nghỉ chân.

- Các đô thị vệ tinh: Châu Đức, Đất Đỏ, Long Điền, Xuyên Mộc hỗ trợ, cung cấp hàng hóa dịch vụ cho các đô thị cảng biển.
- Đô Thị Côn Đảo là khu kinh tế du lịch và dịch vụ chất lượng cao, tầm cỡ khu vực và quốc tế...

< Dưới là công viên còn phía trên là hồ.

Vũng Tàu vẫn đẹp dù có những cái không đẹp nhưng biết làm sao? Trong chuyến "Vượt 2 đảo về Long Hải", bọn mình cũng ghé qua mũi Nghinh Phong cùng bãi Chí Linh - xem như một chút gì để nhớ về một vùng biển đẹp ngày xưa...
< Cơm trưa 20k/dĩa - canh khổ qua dồn thịt nhưng mình không ăn được bèn đổi canh bí không... thịt. Lỗ roài...

< Ghé đổ xăng, đối diện là nghĩa trang liệt sĩ liên huyện Đất Đỏ - Long Điền.

< Ngang qua Long Điền, Bà Rịa... Bọn mình vào QL51 hướng về Nhơn Trạch.
QL này làm gần xong, rộng thênh thang và chạy thật sướng.
Lại ghé Thiền viện Thường Chiếu nghỉ chân: nắng quá trời!

< Công tơ mét trên xe lúc đi là 65909 - về: 66860. Tính ra cung đường đã đi là một vòng bầu dục khép kín khoảng hơn 950km.

Một chuyến đi như mọi chuyến đi trước nay và mỗi chuyến đều cho bọn mình những cảm xúc riêng về những miền đất đẹp trên quê hương.
Thỏa lòng, về lại cày và chuẩn bị lên kế hoạch cho chuyến sau - có lẽ cũng không còn xa...

Còn tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 - Phần 13 - Phần 14 - Phần 15 - Phần 16 - Phần cuối - Tổng kết

Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!