Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem cho biết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem cho biết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Trong một chuyến phượt chinh phục cực Đông của Việt Nam, vì quá đuối sức, lại thiếu hụt dinh dưỡng nhiều ngày, cô gái có nick name Hanamichi đã giã từ cuộc sống. Sự ra đi của cô để lại bao nuối tiếc lẫn lo lắng cho những người ở lại, nhất là những ai trót đam mê loại hình du lịch phiêu lưu này.

Đi phượt đang trở thành trào lưu phổ biến trong giới trẻ Việt Nam, nhằm tìm cảm giác mạnh, giải thoát tinh thần, khám phá khả năng sinh tồn của bản thân bằng cách “hành xác” trong những chuyến đi xa. Không giống với tham quan, du lịch, nghỉ dưỡng... phượt cuốn hút giới trẻ bởi đây là một hình thức khám phá mạo hiểm, những nơi thâm sơn cùng cốc mà không xác định trước lộ trình, thời gian... bằng mọi phương tiện: đi bộ, xe máy, ôtô, thuyền bè… Có thể đi phượt một mình hoặc đi nhóm.

Yếu đừng ra gió

Tháng 9/2010, cũng trong một chuyến đi phượt bằng xe gắn máy từ Lào Cai sang Lai Châu, đoàn dừng lại ở dòng suối Chăn để chụp ảnh, cô gái Nguyễn Thu Hiền (sinh năm 1983, Thái Bình) không may trượt chân ngã xuống suối và bị nước cuốn trôi. Người bạn cùng đoàn là Nguyễn Khánh Nguyên (sinh năm 1982, Hải Phòng) nhảy xuống cứu. Dòng nước quá xiết đã nhấn chìm cả hai.

Thi thoảng báo chí lại đưa tin những cái chết trên các cung đường khó. Nhưng tự mình chinh phục những vùng đất mới, món ngon địa phương cộng với những trải nghiệm sau một chặng đường gian lao đem lại nhiều kiến thức văn hoá vùng miền bổ ích, là lý do vì sao nhiều người trẻ yêu thích những chuyến đi phượt đến vùng đất lạ. Tuy nhiên, đây là loại du lịch đặc biệt, không kém phần mạo hiểm, đòi hỏi sức khoẻ đủ dẻo dai để chịu đựng được những cú va chạm trên các cung đường xấu, trong thời tiết khắc nghiệt...

Theo PGS Nguyễn Hoài Nam, chủ tịch hội Tĩnh mạch học TPHCM: “Đa số dân phượt đều sử dụng xe gắn máy để di chuyển liên tục qua những đoạn đường cheo leo, nguy hiểm. Vì vậy, chỉ những người trẻ, mạnh khoẻ thì mới có thể theo nổi. Nhưng dù khoẻ mạnh đến đâu, cũng nên luyện tập thể dục thường xuyên trước đó cả tháng, chú ý các môn chạy bộ, bơi lội. Không nên liều đi một mình bằng xe gắn máy, mà phải lập hành trình chuyến đi, cùng một nhóm người, đoàn thể. Một điều mà ít ai chú ý là việc kiểm tra sức khoẻ. Các thành viên trong đoàn cần có bước khám sức khoẻ tổng quát, đặc biệt là khám tim mạch nhằm phát hiện những bất thường của cơ thể không phù hợp với hình thái du lịch này. Trẻ em, người cao tuổi, phụ nữ có thai, và những ai có bệnh lý về tim mạch, hen suyễn, suy dinh dưỡng, bệnh mạn tính... không nên theo đuổi đam mê này”.

Ngoài những chặng đường giằng xóc, lầy lội, khí hậu vùng đất bạn đặt chân đến có thể khắc nghiệt: mưa nhiều, độ ẩm cao hoặc nắng nóng, khô hạn. Với những vùng núi cao, bạn phải đối mặt với các chứng bệnh do không khí loãng, lượng ôxy thấp, giá lạnh... Vì vậy, cần nắm rõ tình hình thời tiết vùng đất định đến để kịp thời trang bị đồ chống rét và các hành trang cần thiết.

Cũng theo lời khuyên của bác sĩ Hoài Nam, phải mang theo hộp sơ cứu bao gồm các loại thuốc thông thường như kháng sinh, hạ sốt, giảm đau, tiêu chảy, ho, thuốc chống dị ứng, bông băng các loại, đặc biệt là phải có cuộn băng thun để băng ép vết thương khi gặp nạn. Quần áo phải gọn nhẹ, thoải mái, chọn giày thể thao để tiện di chuyển liên tục.

Ngoài ra, cũng cần chọn thời điểm thích hợp để lên đường. Nên xuất phát vào sáng sớm, nghỉ ngơi khi ánh nắng gay gắt. Đi vào mùa hè sẽ tiện lợi và ít gặp sự cố hơn mùa mưa. Mặc dù phải di chuyển liên tục cho kịp lộ trình, bạn cũng phải phân bố thời gian nghỉ ngơi và di chuyển sao cho nhịp nhàng, cân bằng thể chất.

Bạn cần học một khoá sơ cứu tại các trung tâm y tế để có thể tự cứu mình và bạn đồng hành nếu không may bị bong gân, chấn thương nhẹ, côn trùng cắn đốt. Giữa đường, chẳng may sức khoẻ có vấn đề, tốt nhất bạn nên dừng lại tại một trung tâm y tế địa phương để điều trị, sau đó tuỳ thuộc tình trạng thể chất mà tiếp tục hành trình hoặc trở về. Hãy biết dừng lại đúng lúc. Còn nhiều chuyến đi thú vị chờ bạn lần sau, nhưng một khi sức khoẻ suy sụp, nếu cứ chủ quan bạn sẽ trả giá đắt!

Dinh dưỡng trên từng chặng đường

TS Trần Thị Minh Hạnh, phó giám đốc trung tâm Dinh dưỡng TP.HCM đưa ra lời khuyên: “Nếu bạn đang trong quá trình ăn kiêng, hoặc cơ thể có vấn đề về dinh dưỡng thì không nên dấn thân vào một chuyến mạo hiểm”. Vấn đề dinh dưỡng vô cùng cần thiết vì có khi chúng ta đi ở vùng không có hàng quán, vệ sinh an toàn thực phẩm chưa được bảo đảm. Nên bỏ theo balô các thức ăn nhẹ nhưng giàu dinh dưỡng như sữa, bánh mì, bánh ngọt và các thức ăn khô. Nên tìm hiểu kỹ trước qua internet hoặc hỏi người đi trước những quán ăn địa phương ngon, an toàn.

Việc di chuyển liên tục và hoạt động dưới thời tiết khắc nghiệt sẽ khiến cơ thể mất nhiều nước hơn bình thường, vì vậy, bạn phải luôn mang theo chai nước bên mình và bổ sung nước thường xuyên (đủ 2 lít mỗi ngày sẽ giúp cơ thể duy trì sức bền và không kiệt sức vì mất nước). Nên uống nước lọc, hạn chế các loại nước ngọt, nước đá. Bổ sung chất xơ rất quan trọng, nhưng không nên ăn rau sống tại hàng quán dọc đường, tốt nhất nên thay thế bằng các loại trái cây giàu vitamin, đặc biệt là vitamin C. Không ăn quá no gây khó di chuyển, tiêu hoá không tốt. Nên ăn nhiều lần vào những lúc nghỉ ngơi giữa những chặng đường.

Du lịch, GO! - Theo SGTT, internet
Đền Ngọc Sơn xưa là đảo nhỏ trên hồ Lục Thủy. Bắc qua hồ để đến đền là cầu Thê Húc.
Tương truyền ở đây từng có một ngôi đền được dựng lên để thờ những người đã hy sinh trong kháng chiến chống quân Nguyên Mông. Đến đời Vĩnh Hựu nhà Lê, chúa Trịnh Giang đã cho dựng cung Khánh Thụy.

Lê tồn thì Trịnh tại
Lê bại thì Trịnh vong

Câu tục ngữ nói lên mối quan hệ giữa các vua Lê và chúa Trịnh trong một thời gian dài. Tuy nhiên, khi Lê Chiêu Thống được sự giúp sức của giặc phương Bắc đã đốt cung Khánh Thụy để trả thù chúa Trịnh. Đảo Ngọc Sơn tan hoang nên một người tên là Tín Trai đã lập ra một ngôi chùa gọi là chùa Ngọc Sơn trên nền cung cũ.

Năm Thiệu Trị thứ ba (1843), một hội từ thiện đã bỏ gác chuông, xây lại các gian điện chính, các dãy phòng hai bên, đưa tượng Văn Xương Đế quân vào thờ và đổi chùa thành đền. Tuy nhiên, ra đền vẫn phải dùng thuyền vì không có cầu.

Trước sự xuống cấp của đền Ngọc Sơn, Nguyễn Văn Siêu, một nhà thơ và nhà văn hóa lớn của Hà Nội, đã đứng ra cải tạo và nâng cấp vào năm 1865. Ông cho xây dựng đình Trấn Ba với ý nghĩa ngăn chặn văn hóa ngoại bang, trên bờ ông cho xây tháp đá ngoài cổng cao 9 m, đỉnh tháp là ngọn bút lông gọi là tháp Bút.

Để nối bờ với đảo ông đã cho dựng cầu và đặt tên là Thê Húc (có nghĩa là giọt ánh sáng đậu lại). Dân gian có câu: "Cầu Nam, chùa Bắc, đình Đoài" (cầu ở xứ Bắc không đâu đẹp bằng Nam Định, chùa thì không đâu bằng Bắc Ninh và đình không đâu bằng Sơn Tây) nên ông đã cho mời thợ Nam Định. Cầu gồm 15 nhịp, có 32 chân cột gỗ tròn xếp thành 16 đôi, mặt cầu lát ván, thành sơn màu đỏ sẫm, chữ Thê Húc được thếp vàng.

Sau khi hạ thành Hà Nội năm 1882, đền Ngọc Sơn trở thành nơi ở của một viên quan tư trong quân đội viễn chinh Pháp. Khi quân Cờ Đen phải giải thể năm 1885 thì việc canh gác cho viên quan tư có phần lơi lỏng. Trước cảnh ngang trái ấy, một thanh niên là Nguyễn Văn Minh (còn gọi là Hai Minh) đã đốt cầu. Do còn quá trẻ nên người em cùng tham gia đốt cầu là Hai Nguyên đã kể cho một người bạn và rồi cậu này kể lại với bố là Cả Nghệ nhà ở phố Hàng Mắm. Cả Nghệ đi báo quan Pháp và hai ngày sau, lính ập đến nhà bắt Hai Minh.

Do chưa đến tuổi thành niên nên Hai Nguyên được tha. Trong khi đó vì mới 17 tuổi Hai Minh không bị tử hình nhưng bị bắt tù rồi sau đó chỉ huy quân Pháp ở Bắc kỳ đã đưa vào nhóm tải đạn, tải lương phục vụ cho lính Pháp đánh chiếm các tỉnh miền núi phía bắc. Mùa đông năm 1888, Minh bị đày lên Thái Nguyên theo cuộc hành quân của lính viễn chinh đánh vào chợ Chu. Lợi dụng lính canh mệt mỏi ngủ quên, Hai Minh trốn thoát nhưng vì không thông thạo địa hình cuối cùng cậu bị bắt lại và bị tử hình. Năm đó Hai Minh tròn 18 tuổi.

Sau khi cầu bị Hai Minh đốt, người ta sửa chữa, lát ván dọc theo cầu để cho dân chúng vào lễ. Bức ảnh chụp cầu Thê Húc với những tấm ván lát dọc trên trang web về Hà Nội xưa là của Pierre Dieulefils (ông nổi tiếng nhờ những bức ảnh chụp Hà Nội và Bắc kỳ).

Trong cuốn Hà Nội và những vùng phụ cận của Claudius Madrolle xuất bản năm 1892, tác giả viết: "Cầu Thê Húc được trùng tu vào năm 1888 để thay thế chiếc cầu ọp ẹp. Nó được thay bằng một chiếc cầu gỗ duyên dáng có tính mỹ thuật, được sơn màu đỏ có dáng uốn cong như cầu vồng". Cầu Thê Húc trước khi bị đốt cũng đã đẹp như Claudius mô tả chiếc cầu trùng tu, chỉ có điểm khác là cầu được trùng tu cong hơn để chịu lực tốt hơn.

Vì đền thờ Văn Xương Đế quân nên các sĩ tử trước kỳ thi Hương bao giờ cũng vào đền khấn bái. Sau này các văn sĩ cũng thường xuyên vào đền vãng cảnh và thắp nén hương. Nhà văn Vũ Bằng kể lại trong thiên phóng sự Cai kỷ niệm của ông với cầu Thê Húc. Lần đầu tiên hút mấy bi thuốc phiện ở phố Mã Mây, ông lững thững đi vào đền Ngọc Sơn, nhưng đến giữa cầu Thê Húc thì ông phê thuốc: "Nửa giờ đi qua, tôi cứ đứng vịn thành cầu mà rỏ dãi xuống hồ. Toàn thân tôi không phải bằng da, thịt hay gân sụn...". Sau này khi cai được, ông ân hận vì đã phê thuốc giữa cây cầu duyên dáng nhất Hà Nội.

Tết Nhâm Thìn 1952, người dân đi lễ đền quá đông làm cầu Thê Húc bị sập. Rất may nước hồ Gươm năm đó cạn nên những đứa trẻ rơi xuống hồ không bị chết đuối. Thị trưởng Hà Nội lúc đó là Thẩm Hoàng Tín đã cho phá bỏ cầu cũ, xây cầu mới. Để có thiết kế đẹp, ông Tín tổ chức cuộc thi thiết kế mẫu và trong hơn 30 mẫu của các kiến trúc sư cả Pháp lẫn Việt tham gia thì thiết kế của kiến trúc sư Nguyễn Ngọc Diệm (1908-1999) được lựa chọn.

Vẫn giữ lại dáng cong cầu vồng xưa nhưng Nguyễn Ngọc Diệm thiết kế cong hơn để cầu khỏe hơn đồng thời làm cầu nổi hơn. Nguyễn Ngọc Diệm giữ nguyên 16 hàng cọc tròn nhưng các đầu trụ được vuốt nhọn như gợi nhớ lại chiến thắng quân Nam Hán của Ngô Quyền trên sông Bạch Đằng năm 938. Dầm ngang và dầm dọc của Thê Húc đúc bằng bê tông để kéo dài tuổi thọ, tuy nhiên mặt và thành cầu ông thiết kế bằng gỗ.

Có một nhà văn, dịch giả gắn một phần đời với đền Ngọc Sơn và cầu Thê Húc là Lê Bầu. Lê Bầu sống ở khu tập thể đền Ngọc Sơn từ năm 1963 đến năm 1972. Trong bút ký Rùa hồ Gươm, ông viết: "Hồ Gươm làm cho Hà Nội duyên dáng và mềm mại hơn nhưng cầu Thê Húc lại là đồ trang sức quý giá của hồ Gươm".

Lúc còn sống Lê Bầu đã làm con tính, một năm đi làm, đi ăn ngày 2 lần ở bếp tập thể nên ông phải qua lại cầu Thê Húc 2.400 lần và nhân lên với 10 năm là 24.000 lần.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7 - Kỳ 8 - Kỳ 9 - Kỳ 10 - Kỳ 11 - Kỳ 12

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tiến (Thanhnien), internet
Chuyện một năm trước:
Đang có làn sóng độc hành ra thế giới của nhiều bạn trẻ Việt Nam để có cái nhìn rộng hơn, trưởng thành hơn qua mỗi bước đi.

< Trước thác Victoria, biên giới giữa Zambia và Zimbabwe.

Người trẻ Độc hành

Túi không tiền, nhưng Huyền Chip đang trên đường độc hành xuyên hành tinh. Hành trang Go Global của cô gái tuổi 20 ngoài đồ dùng cá nhân chỉ có vốn tiếng Anh, lòng quyết tâm và vốn sống.
Trước khi lên đường, Huyền chia sẻ rằng bạn tìm thấy niềm vui khi đi tìm cái mới, vốn sống sẽ giàu lên từng ngày và để hoàn thành cuốn Lonely Planet dành riêng cho người Việt.

< Huyền Chip và các em bé tại Ấn Độ.

Huyền chưa học ĐH, tìm hiểu thế giới và xu hướng phát triển là một trong những mục đích của cô trong chuyến du hành này. Huyền nói: “Phải biết thế giới đang cần gì và mình nên học gì”.

Rời Việt Nam giữa tháng 5 - 2010, Huyền đi Brunei, Thái Lan, Malaysia, Myanama và dừng ở Ấn Độ 2 tháng. Khó khăn chồng chất khi đến Ấn Độ, tiền hết, những cam kết hỗ trợ trước đây giờ bay theo gió, cô gái đơn phương đối diện vô số hiểm nguy.

Không bằng cấp, không quen biết, không nói được tiếng bản địa, lại là thân gái và visa du lịch sắp hết hạn. Hơn 1 tháng lăn lộn tìm việc ở Mumbai, cô làm đủ nghề từ bồi bàn, lễ tân, viết thuê cho Cty truyền thông bản địa tới diễn viên trong phim quảng cáo, viết báo gửi về Việt Nam... để có tiền sống qua ngày và tiếp tục khát vọng độc hành.

Khó khăn cũng qua, cuối tháng 11, Huyền rời Ấn Độ sang Nepal tiếp tục hành trình khám phá quê hương của Phật giáo, chinh phục nóc nhà thế giới Himalaya. Tết này, theo kế hoạch Huyền sẽ ăn Tết ở Pakistan hoặc Iran.

< Vũ Lan Anh tại Peru.

Chuyến độc hành 8 tháng xuyên Nam Mỹ của cô gái trẻ Lan Anh (SN 1981) được cập nhật trên diễn đàn Ttvnol.com. Lan Anh nhận được nhiều sẻ chia, động viên của nhiều bạn trẻ. Vulann trở thành chuyên gia tư vấn cho những bạn có kế hoạch độc hành tới Nam Mỹ.

“Peru và Bolivia là những nước rẻ nhất Nam Mỹ, Bolivia còn rẻ hơn cả Peru. Cứ tính trung bình khoảng 10-15$ 1 ngày là ổn ở Bolivia”, Lan Anh viết.

Lan truyền

< Nguyễn Thụ Nhân tại Campuchia năm 2010.

Sau khi Tiền Phong đăng bài Cô gái Việt tuổi 20 độc hành quanh thế giới và Độc hành 8 tháng xuyên Nam Mỹ, cộng đồng mạng xôn xao, rồi tạo nên làn sóng phượt độc hành ra thế giới trong giới trẻ Việt.

Nguyễn Thụ Nhân (29 tuổi, Cty Máy tính chủ TPHCM) dự tính bắt đầu phượt từ tháng 4 năm 2011, qua các nước Đông Nam Á trước, rồi qua Ấn Độ, châu Úc, châu Âu.

< Huyền Chip và các bạn trẻ tại Kim Tự Tháp (Ai Cập).

“Tôi đang lên lịch trình cụ thể và tham khảo ý kiến của bạn bè về cung đường đi. Tôi sẽ dành khoảng 25.000 USD cho chuyến độc hành vòng quanh thế giới lần này, việc quan trọng bây giờ là rèn luyện khả năng nói tiếng Anh”, Nhân chia sẻ. Nói về xu hướng phượt độc hành trong giới trẻ thời gian gần đây, Nhân cho rằng nó đang lan truyền với tốc độ mạnh.

Các trang web couchsurfing.com, lonelyplanet.com/thorntree/index.jspa là địa chỉ quen thuộc dân phượt độc hành thế giới, nơi họ tìm kinh nghiệm, địa điểm di chuyển và trợ giúp của dân phượt trên khắp thế giới.

< Mỗi nước Huyền đặt chân đến, cô đều tìm cách đến thăm ít nhất một trại trẻ mồ côi.

Vậy nhưng hiện tại:

Bí kíp độc hành xuyên hành tinh

Tròn một năm kể từ khi cô gái 20 tuổi Nguyễn Thị Khánh Huyền bắt đầu độc hành xuyên hành tinh. Bước chân của Huyền khởi đầu cho trào lưu mới trong giới trẻ Việt: Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm.

Trò chuyện với nhiều bạn trẻ Việt Nam, tôi nhận ra phần lớn mong muốn được du hành khắp thế giới, nhưng e ngại bởi đủ lý do. Tôi thừa nhận trước khi khởi hành từng lo lắng như vậy.

Điều kiện của tôi trước khi đi còn tệ hơn nhiều bạn trẻ, lúc đó tôi mới 20 tuổi, chưa vào đại học, chưa kiếm được nhiều tiền, gia đình cũng thường thường bậc trung… Nhưng sau một năm độc hành trong kế hoạch xuyên hành tinh, tôi nhận ra hầu hết lo lắng trên đều vô nghĩa.

Phải có thật nhiều tiền?

Mọi người thường nghĩ tôi phải giàu lắm, nhưng không phải vậy. Nếu di chuyển bằng máy bay, ở khách sạn, ăn nhà hàng thường tiêu tốn nhiều, nhưng nếu bạn đi như tôi thường khá rẻ.

Những trang web như Hospitality Club (http://www.hospitalityclub.org/), CouchSurfing (http://couchsurfing.com) cho phép dân đi bụi tìm chỗ ở miễn phí đồng thời gặp gỡ người địa phương ở khắp thế giới.

Ở nhiều nước, nhất là ở châu Á như Thái Lan, Nepal, Ấn Độ, Myanmar, ... bạn có thể dễ dàng tìm nhà nghỉ với giá chỉ khoảng 3 - 5 USD/đêm. Đi tàu, xe buýt cũng không đắt. 20% dân số thế giới sống dưới mức 1,25 USD một này, nên bạn cứ yên tâm ở đâu cũng có đồ ăn uống hợp túi tiền.

Ngân sách 10 USD/ngày là hoàn toàn khả thi. Trong tháng đầu tiên ở Ấn Độ, tôi chỉ tiêu hết 150 USD. Tôi gặp hai người Pháp đi bộ khắp châu Phi với chi phí là 1,5 Euro/người/ngày trong suốt 2 năm.

Không tin người lạ?

< Huyền cùng nhóm bạn cắm trại qua đêm sau chuyến đi xe máy vòng quanh Nepal. Trong hai năm trời rong ruổi, cô đã có rất nhiều bạn thân.

Mỗi lần gọi điện về nhà, mẹ tôi hay dặn: “Con gái lang thang thế, đừng tin người lạ con nhé.” Câu nói này khiến tôi bật cười, đi suốt ngày nếu tôi không tin người lạ thì tin ai? Sự thật là ở đâu cũng có người tốt người xấu và phần lớn mọi người đều không xấu vì được dạy để làm điều tốt từ nhỏ.

< Cùng với bạn bè tại Lễ hội Lag BaOmer, Israel.

Tôi đi xe buýt đến Sikkim (Ấn Độ) lúc nửa đêm. Mọi người trên xe buýt hỏi đêm nay ngủ ở đâu, tôi trả lời là đến Sikkim sẽ tìm nhà nghỉ. Mọi người lo cuống lên, bảo Sikkim không như ở thành phố, đêm rất vắng vẻ, không có khách sạn nhà hàng nào mở cửa.

Một anh trên xe mời tôi về nhà. Tôi cũng hơi sợ, nhưng không còn lựa chọn nào khác nên đành nhận lời. Tôi ở nhà anh đến ... một tuần. Gia đình anh hết sức nhiệt tình giúp đỡ tôi trong suốt thời gian tôi ở đây. Mẹ anh nấu cơm cho tôi ăn, còn tặng tôi bộ váy áo truyền thống Sikkim khi tôi lên đường. Bố anh đưa tôi đến đám cưới hoàng gia Sikkim và còn tạo điều kiện cho tôi gặp những nhân vật quan trọng.

Cần bạn đồng hành?

Nhiều người e dè chưa muốn đi vì thiếu bạn đồng hành. Tôi không phủ nhận đi một mình có nhiều bất tiện như phần lớn phòng khách sạn đều là phòng đôi, nếu ở một mình vẫn phải trả giá cho hai người. Mặt trái là khi đi với bạn, hầu hết thời gian sẽ phải dành cho người bạn đấy mà không có thời gian làm quen với dân bản địa hay những người đi bụi khác. Khi đi với bạn, mọi quyết định đều của hai người, bạn không được thoải mái đi và làm.

Đi một mình có thể khiến bạn cảm giác dễ gặp nguy hiểm hơn, nhưng lại khiến người khác dễ cảm thông và giúp đỡ bạn hơn. Lợi thế một người sẽ có tác dụng rõ ràng hơn rất nhiều nếu bạn muốn ở nhờ hay đi nhờ xe (hitch-hiking). Qua những vùng nguy hiểm không muốn đi một mình, bạn có thể dễ dàng đến những nơi tập trung dân đi bụi hay lên các diễn đàn du lịch tìm kiếm bạn đồng hành cho một hai tuần rồi đường ai nấy đi.

Không xin được visa?

Xin visa với hộ chiếu Việt Nam đúng là không dễ, nhưng cũng không khó như mọi người tưởng. Bằng chứng là tôi đã lấy được visa Myanmar, Ấn Độ, Nepal, Bangladesh, Ai Cập và Israel mà không hề có chứng minh tài chính, vé máy bay khứ hồi hay đặt phòng khách sạn.

Tôi cũng khá tự tin về khả năng lấy được visa cho các nước châu Phi. Nếu không có điều kiện xin tại nước nhà mà phải xin ở nước bạn đang cư trú, bạn cần tìm hiểu chính sách visa của nước muốn đến. Nhiều nước có chính sách visa rất linh hoạt.

< Câu cá ở Lamu, Kenya.

Bạn cũng nên tìm hiểu nơi nào xin visa là dễ nhất. Ví dụ, xin visa vào Sudan nổi tiếng là khó và lâu, nhưng nếu xin ở Aswan, Ai Cập thì rất dễ, có khi chỉ cần một ngày. Một mẹo nhỏ khi xin visa là sự kiên trì. Ngay cả khi bạn bị từ chối visa, trong nhiều trường hợp vẫn có thể tiếp tục đến Đại sứ quán “năn nỉ”.

Rào cản ngôn ngữ?

Nhiều người lo đi rồi không biết giao tiếp với người khác thế nào. May mắn thay, nhiều bạn trẻ ở khắp nơi trên thế giới đều có thể giao tiếp bằng tiếng Anh và có thể hiểu những cụm từ đơn giản bằng tiếng Anh như: đúng, sai, xe buýt, sân bay, khách sạn, nhà vệ sinh, ...

< Huyền trên dãy Himalaya.

Đến một nơi nào đó, bạn cố gắng học được khoảng vài chục cụm từ thông dụng là có thể đủ để giao tiếp khi cần giúp đỡ. Nhưng bắt buộc phải học tiếng Anh, không có lựa chọn nào khác.

Phải nhiều kinh nghiệm?

Suy nghĩ này giống như kiểu Phải học giỏi mới đi học được, trong khi sự thật là phải đi học mới học giỏi được. Ai cũng có giai đoạn bắt đầu. Nếu bạn sợ mình không đủ sức cho chuyến đi xa và dài, bạn có thể bắt đầu với những chuyến đi nhỏ, ví dụ đi xuyên Việt trong 2 tuần, hay đi vòng quanh Đông Dương (Việt Nam, Lào, Campuchia) trong 1 tháng. Bạn có thể tranh thủ học hỏi từ dân đi bụi bạn gặp trên đường và từ chính những chuyến đi của mình.

Một vòng quanh thế giới của Huyền 'chip' (Từ tháng 5-2010 đến tháng 5-2012)
- Ngày 13-5 đến 15 - 5: Brunei
- Ngày 15-5 đến 11-6: Malaysia
- Ngày 11-6 đến 12-6: Singapore
- Ngày 12-6 đến 15-6: TP. HCM (Việt Nam)
- Ngày 15-6 đến 4-7: Hà Nội và Nam Định (Việt Nam)
- Ngày 4-7 đến 18-7: Chiang Mai, Thái Lan (Tham gia hội thảo Sản xuất Media, Đông Nam Á)
- Ngày 18-7 đến 27-7: Myanmar
- Ngày 29-7 đến 4-8: Kolkata (Ấn Độ )

- Ngày 4-8 đến 14-8: Bangladesh
- Ngày 14-8 đến 30-10: Ấn Độ, Nepal, Sri Lanka
- 30-10 đến 7-11: Pakistan
- Ngày 7-11 đến 12-11: Iran
- Ngày 12-11 đến 30-11: Thổ Nhĩ Kỳ
- Ngày 30-11-2010 đến tháng 3-2011: Châu Âu
- Tháng 3-2011 đến tháng 9-2011: Châu Phi
- Tháng 9 - 2011 đến tháng 3-2012: Nam Mỹ
- Tháng 3-2012 đến tháng 5-2012: Trung Mỹ và Bắc Mỹ.


Du lịch, GO! - Theo Huyền Chip (Tiền Phong), ảnh internet

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Hoa loa kèn trắng trong vốn được nâng niu, từng bị dán mác “hoa tư sản”, hoa thực dân, và bị hắt hủi suốt một thời kỳ dài bởi biến động xã hội lịch sử.

Tương truyền từ đời vua Lý Thái Tông (1227-1238), Thăng Long hình thành Thập tam trại (Liễu Giai, Ngọc Hà, Đại Yên, Giảng Võ, Hữu Tiệp...) ở phía tây kinh thành. Trong đợt khai quật hoàng thành, các nhà khảo cổ đã tìm thấy dấu tích một con sông cổ chảy ngang qua kinh thành theo hướng đông - tây, về phía làng Ngọc Hà xưa, và họ cho rằng đây là con sông mang tên sông Ngọc làm nên tên làng Ngọc Hà.
Ngoài trồng lúa, các trại còn trồng rau, quả và hoa để cung cấp cho kinh thành. Hoa trồng ở Thập tam trại chủ yếu là sói, nhài, huệ, ngâu...

Ca dao và tục ngữ Hà Nội có câu:

Giếng Ngọc Hà vừa trong vừa mát
Vườn Ngọc Hà thơm ngát gần xa
Hỏi người xách nước tưới hoa
Có cho ai được vào ra chốn này?

Hay:

Ngày rằm đi chợ mua hoa
Phải chờ thấy gánh Ngọc Hà mới mua

Nhiều quan lại triều Nguyễn khi về hưu không muốn ở lại đất Huế đã trở ra Bắc đến mua đất ở Ngọc Hà, Hữu Tiệp để trồng cây và hoa vui thú điền viên. Họ thuê dân hai làng này vốn có kinh nghiệm chăm sóc. Dù đi trên đường trục hoặc các nhánh đường xương cá của làng, đâu đâu cũng thấy toàn hoa là hoa. Hoa Ngọc Hà phục vụ cuộc sống của người dân đất kinh kỳ từ lễ hội, ma chay, cưới hỏi, cúng lễ và cả ngày thường.

Năm năm sau khi chiếm Hà Nội, năm 1888, một số nhà thực vật học người Pháp đã lập ra Bách Thảo để trồng thí nghiệm các loài cây (người dân quen gọi là Trại Hàng hoa) trên đất của làng Ngọc Hà và Hữu Tiệp. Ngoài trồng các giống cây bản địa, viên giám đốc còn mạnh dạn cho nhập các giống cây nhiệt đới từ châu Phi, các loại hoa, rau, củ, quả từ các nước ôn đới ở châu Âu phù hợp với khí hậu miền Bắc. Hoa nhập từ châu Âu gồm: Qillet (cẩm chướng), pansee (hoa bướm), marquerite (cúc vàng), violette (hoa tím)...

Khu vực trồng hoa Tây được lợp kính và chia thành luống đã tạo ra kỳ hoa dị thảo suốt bốn mùa. Giám đốc vườn thuê mướn dân Ngọc Hà và Hữu Tiệp vào làm vườn. Ban đầu hoa trồng ở đây chỉ phục vụ những gia đình người Pháp trong các dịp sinh nhật, tết Chính trung (Quốc khánh Pháp 14.7) hay tiệc tùng.

Nhờ có vườn Bách Thảo mà dân Ngọc Hà và Hữu Tiệp biết gây giống các loài hoa mới, vì trước kia họ chỉ trồng hoa mẫu đơn, huệ, hồng, sói, cúc vạn thọ, ngâu, thiên lý... Người đầu tiên trồng những giống hoa mới ở Ngọc Hà là ông Phạm Hữu Tỉnh và Trịnh Văn Quang.

Thấy hoa Tây bán được giá và kỹ thuật không quá khó nên cả làng bắt chước hai ông, các giống hoa bản địa ít dần, thay vào đó là các giống hoa Tây. Đầu thế kỷ 20, chị em ở Ngọc Hà, Hữu Tiệp mang hoa vào phố rao nửa Tây, nửa ta “La flơ bà đầm” (mời bà đầm mua hoa).

Cũng nhờ có Bách Thảo, hoa ở Hà Nội phong phú hơn, thú chơi hoa cũng đa dạng hơn. Tiếp nhận văn hóa chơi hoa từ người Pháp đầu tiên là những người làm ở sở Tây, thanh niên du học từ Pháp về, trí thức có tư tưởng tiến bộ và các gia đình giàu có. Không chỉ bày lọ hoa ở bàn tiếp khách ngày tết, ngày thường họ cũng trưng hoa, cùng với hoa là salon Tây.

Hoa Tây không chỉ đi vào văn chương thơ ca mà còn là cảm hứng cho các họa sĩ. Bức tranh Thiếu nữ bên hoa huệ (trước năm 1954, người Hà Nội gọi hoa loa kèn là huệ Tây) của họa sĩ Tô Ngọc Vân vẽ năm 1943 với một thiếu nữ mặc áo dài trắng nghiêng đầu về phía lọ hoa toát lên một nỗi buồn vương vấn, nhẹ nhàng được cho là một trong các bức tranh tiêu biểu của hội họa Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20. Nhưng thân phận loa kèn thật trắc trở...

Năm 1959, bà Hai ở Ngọc Hà đi bán hoa loa kèn, bà kể, vừa mới hạ gánh xuống vỉa hè phố Hàng Đường thì một người phụ nữ mặc quần lụa áo trắng đi qua lẩm nhẩm: “Bà này bán hoa tư sản”.

Bà không hiểu sao lại gọi là hoa tư sản, hoa trồng ra ai mua thì bán. Nghĩ vậy nhưng thấy có gì không ổn, bà định gánh đi thì một người đàn ông ngoài năm mươi nhìn gánh hoa rồi bảo: “Bà không biết bọn tư sản đang bị hạ bệ mà lại còn đi bán loại hoa cho bọn chúng à?”.

Nói xong ông ta lấy mũi bàn chân lập úp cả sàng hoa. Ngọc Hà chăm hoa từ khi cắm cái cây xuống đất, người chơi hoa xong dù bỏ đi mà khi cầm lên vẫn còn nhẹ tay, nỡ nào kẻ đi đường lại đang tay “dập liễu vùi hoa”.

Ức quá, bà rút đòn gánh định phang kẻ chơi hoa lại tệ bạc với hoa thì ông này lớn tiếng: “Bây giờ mà còn bán hoa của bọn thực dân à. Để gọi công an đến xử lý mới được”. Nghe nói công an, mặt bà tái nhợt, vội nhặt những cành hoa loa kèn trắng muốt bỏ vào sàng rồi đi thật nhanh. Nhưng ông kia vẫn còn chưa tha: “Bà kia dừng lại!”. Rẽ sang phố Hàng Cá, bà gánh vội về nhà. Thấy vợ về với gánh hoa còn nguyên, chồng bà đoán có chuyện chẳng lành. Rồi ông ra vườn, băm nát cả mấy sào loa kèn đang nhú hoa, gom lại làm phân.

Chuyện loang ra khắp làng và mùa loa kèn năm ấy Hà Nội đã vắng loài hoa trắng trong, tinh khiết. Những người yêu loài hoa này đoán già đoán non chắc năm nay mất mùa. Ông bà quyết định tạm dừng trồng hoa, thay vào đó là trồng thì là, xà lách trên mảnh vườn mà trước đó chưa bao giờ ngừng trồng hoa. Tuy nhiên hợp tác xã nông nghiệp vẫn trồng lay ơn, hồng, cẩm chướng... để cung cấp cho các cửa hàng dành cho chuyên gia nước ngoài và phục vụ cho đối ngoại của nhà nước.

Đầu những năm 1990, đất đai bắt đầu có giá, hoa Ngọc Hà, Hữu Tiệp mất dần làng cũng vỡ ra. Dân có tiền đổ về đây và những ngôi nhà cao tầng mọc lên che lấp ánh sáng cho hoa. Xác máy bay B.52 vẫn cắm dưới hồ Hữu Tiệp nhưng qua đây không còn mùi nồng của phân, mùi hăng của nước tiểu và đi từ đầu làng đến cuối làng không còn ngan ngát mùi hương...

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7 - Kỳ 8 - Kỳ 9 - Kỳ 10 - Kỳ 11 - Kỳ 12

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tiến (Thanhnien), internet

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Hàng phượng, cây me, cây sấu, cơm nguội, xà cừ… không chỉ đơn thuần là cây xanh che phủ trên các dãy phố Hà Nội, mà còn gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ.
Cuối năm 1885, Hàng Khảm là phố đầu tiên được lát vỉa hè và cũng là phố đầu tiên trồng cây phượng, một giống cây bản địa lớn nhanh, mở đầu cho việc trồng cây trên hè phố sau đó.

Tuy nhiên, nếu hai hàng phượng trồng trên hè phố Hàng Khảm lớn nhanh và hoa đỏ rực vào mùa hè tạo cảm giác thích thú cho nhiều người Việt Nam, thì người Pháp sống ở phố này bắt đầu sinh sự. Họ kêu lên tòa đốc lý là cành và thân cây đã che lấp cửa hàng khiến họ không buôn bán được, họ cũng la lối rằng những con ve sầu bám trên cây kêu rầm rĩ vào mùa hè làm họ không ngủ được.

Rồi họ vu hai hàng phượng là nơi trú ngụ của muỗi, nguyên nhân gây ra bệnh sốt rét cho người châu Âu. Và thế là chính quyền thành phố ra lệnh chặt hai hàng cây này.

Cây xà cừ nhập từ châu Phi rất được chú ý bởi lớn nhanh cho nhiều bóng mát nên họ cho trồng thử ở khu vực Bách Thảo và xung quanh khu vực này. Tuy nhiên, khi cây lớn, các nhà thực vật đã phát hiện xà cừ không phù hợp với Hà Nội vì rễ ăn ngang, gây nguy hiểm cho nhà dân và tính mạng vào mùa mưa bão; lá rụng quá nhiều, không chịu được đất trũng ứ nước, nên họ đi tìm các giống khác. Tiêu chí các nhà thực vật đề ra là có bóng mát quanh năm, công nhân vệ sinh không vất vả, rễ ăn sâu để an toàn khi mưa bão và tốc độ lớn vừa phải nên họ chọn ra bộ cây gồm: sấu, sao, muồng, cơm nguội, sưa, bằng lăng... thay cho xà cừ.

Họ cho trồng mỗi phố một loài cây để tạo ra kiến trúc phong cảnh, phố Phan Đình Phùng, Lê Thánh Tông, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo... chủ yếu là sấu, Lý Thường Kiệt trồng cây cơm nguội, đoạn đầu phố Lò Đúc trồng cây sao, Nguyễn Du trồng hoa sữa... Các công sở thì cho trồng cọ châu Phi, ngọc lan. Còn vườn hoa trồng bằng lăng, sưa, điểm thêm cọ. Tính đến năm 1954, Hà Nội có 1.512 cây sấu, chiếm tới 60% tổng số cây xanh ở bốn quận nội thành, đến đầu những năm 1990 còn 1.478 cây và năm 2003 còn 1.400 cây. Sấu được trồng đầu tiên ở phố Phan Đình Phùng vào khoảng 1920, sau đó trồng đại trà trên các phố.

Vì sao họ lại chọn sấu làm giống cây chính trồng trên phố? Sấu là giống bản địa có ở nhiều tỉnh thành phía bắc Việt Nam, thân thẳng, tán gọn, rễ cọc, lá rụng một lần nên thuận tiện cho công việc vệ sinh. Kể từ khi cây sấu trồng trên phố Hà Nội cho đến nay, hiếm thấy giống cây này bị đổ do mưa bão. Nhưng sấu còn có những đặc tính mà các cây khác không có là lá hình mắt nai rất đẹp, mùa hè luộc rau muống bè mà không có sấu xem ra mất ngon rồi, lại còn món sấu dầm, sấu chín, thứ quà gắn với đám học trò một thời.

Sau năm 1954, cây xà cừ mà người Pháp "chê" lại được công ty cây xanh mang ra trồng ở hầu hết các phố. Và cho đến nay xà cừ chiếm tới 50% trong tổng số cây xanh ở bốn quận nội thành cũ. Còn hàng cây cơm nguội ở phố Lý Thường Kiệt bị rỗng thân nên người ta đã trồng phượng và bây giờ câu hát "Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng..." của Trịnh Công Sơn chỉ còn trong ký ức. Riêng cây sao đen phố Lò Đúc vẫn tiếp tục vươn cao.

Trong nhiều năm liền ở thập niên 60 thế kỷ trước, mỗi khi chiều về có đến hàng nghìn con cò đến đỗ trên ngọn cây, ỉa bừa bãi làm hè phố trắng phân cò, nên có thời một băng đảng ra đời ở phố Lò Đúc đã tự đặt tên cho băng đảng của mình là “bang cò ỉa”. Năm 1969, vì quanh hồ Gươm chưa kè nên trận bão lớn khiến cây liễu ven hồ bị ngả nghiêng, cây khác thì gãy đổ. Năm 1997, một trận bão rất lớn tràn qua Hà Nội làm đổ tới gần 5.000 cây lớn nhỏ các loại, trong đó chủ yếu là xà cừ.

Có ba loài cây mà trẻ con Hà Nội thời bao cấp ít nhiều đều có kỷ niệm là cây sấu, cơm nguội và xà cừ. Khi quả sấu mới chỉ bằng hòn bi ve, đám trẻ đã tìm cách hái và dù chua vãi thì chúng cũng chấm muối ăn ngấu nghiến. Khi về nhà, bố bắt nằm xuống giường hỏi tội trèo me trèo sấu*, đứa nào cũng cãi, cũng thề nhưng chúng đâu có biết do ăn sấu non nên hàm răng bị đen vì nhựa, điều mà bố chúng hồi trẻ từng như vậy. Khi sấu già, lại theo các nhà thầu nhặt quả rơi, đến khi sấu chín thì công kênh nhau để hái, vì thân sấu rất thẳng, quả thì ở trên ngọn mà cành sấu lại rất giòn nên để hái được quả sấu chín là vô cùng nguy hiểm.

Cây cơm nguội cũng cuốn hút con trẻ vì lấy quả già nhét vào súng “phốc” rồi ngắm mông bạn gái mà bắn thì thú vô cùng. Tất nhiên, chỉ chọn mông các bạn đú đởn, còn nếu bắn đám con gái “bôn” (viết tắt của từ bolsevik trong tiếng Nga, nghĩa là cách mạng, nhưng được hiểu là nghiêm túc, quy củ, cứng nhắc) lập tức bị báo cáo thầy cô giáo ngay lập tức. Còn cây xà cừ là nơi trú ngụ của ve sầu.

Buổi tối thì mò quanh gốc cây, ban ngày quần đùi vác cây sào dài ngoẵng trên có tí nhựa kếp đi dính ve. Mang về cũng chẳng làm gì nhưng là cái thú của đám con trẻ nên ngày nào cũng trốn ngủ trưa lang thang tìm kiếm. Mỗi băng chiếm năm bảy cây và không cho băng khác vào bắt, thế nên mới có chuyện băng này chờ băng kia đi về liền xúm lại đái vào gốc. Tối hôm sau băng kia ra không thấy ve mà chỉ có mùi nước tiểu, thế là hỗn chiến.

Sau khi đổi mới, nhiều thứ được tư nhân hóa và xã hội hóa nên cây xanh Hà Nội như lâm trường. Phố cổ Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Đường, Hàng Buồm... mọc lên hai dãy dâu da xoan che mát cửa hàng vì giống này dễ sống, lớn rất nhanh...

* Thời bao cấp, trẻ con trèo sấu, me, bàng, cây cơm nguội bị cho là hư hỏng ngang với nhảy tàu điện. Nếu đang trèo cây hay nhảy tàu điện mà người quen nhìn thấy thì chắc chắn họ sẽ mách, bố mẹ chúng cảm ơn họ rồi dạy con bằng những trận đòn thừa sống thiếu chết.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7 - Kỳ 8 - Kỳ 9 - Kỳ 10 - Kỳ 11 - Kỳ 12

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Ngọc Tiến (Thanhnien), internet
Khách phương Tây khi đến Hà Nội vẫn chỉ thích quẩn quanh ở khu 36 phố phường cổ, thay vì lang thang khắp vùng thủ đô mới mở rộng.
"Tây xịn” đặt những khách sạn 4, 5 sao sang trọng, “Tây ba lô” thì tìm những nhà nghỉ nhỏ hơn để tá túc với mức giá từ 10 - 15 đôla cho một ngày đêm. Sau khi kiếm được chỗ ngủ rồi, cuộc hành trình khám phá Hà Nội của những vị khách “Tây ba lô” bắt đầu.

Phượt phố cổ cùng “Tây ba lô”

Phố cổ Hà Nội ẩn chứa một sức thu hút kỳ lạ đối với du khách thập phương không phải do những cảnh đẹp nổi tiếng, mà là bởi một không gian văn hóa ẩn chứa bên trong những con ngõ, hẻm chật chội. Bất cứ vị khách nước ngoài nào khi đến Hà Nội, cũng đều có mong muốn tham quan phố cổ.

Những cái tên như Mã Mây, Hàng Bạc, Hàng Trống, Lương Ngọc Quyến, Hàng Buồm... với các đặc trưng văn hóa, ẩm thực khác nhau, hầu hết đã trở nên vô cùng quen thuộc trong sổ tay du lịch của những vị “Tây ba lô” khi có ý định đến với Hà Nội.

Yolanda, một giáo viên người Tây Ban Nha chia sẻ: “Phố cổ Hà Nội không có những thắng cảnh đẹp, nhưng mỗi lần đi bộ qua đây, tôi luôn có những cảm xúc rất thú vị. Cuộc sống ồn ào đặc trưng cứ luôn tiếp diễn không ngừng nghỉ, những nét văn hóa cổ xưa và hiện đại đều tồn tại ở nơi đây. Điều đó làm cho tôi rất muốn được khám phá.”

Những cửa hàng bày bán các sản phẩm văn hóa đặc trưng của người Việt, từ trước đến nay vẫn có sức thu hút kỳ lạ đối với khách nước ngoài. Các chàng trai, cô gái phương Tây cảm thấy vô cùng thích thú khi được sờ nắn, được thử chơi các nhạc cụ dân tộc trên phố Hàng Gai. Họ cũng rất thích ngắm những đồ lưu niệm trên con phố Hàng Ngang, Hàng Đào; hay cố gắng một lần đặt chân vào căn nhà gỗ số 87 Mã Mây để hòa vào không gian rất Việt Nam…

Trước khi đến Việt Nam, hầu hết những khách du lịch đều đã được bổ trợ những kiến thức về hoạt động mua bán tại đất nước bản địa. Người Việt có thói quen “thét giá cao”, điều đấy giờ đây không còn lạ lẫm với người nước ngoài. Khách du lịch cũng vì thế mà luôn suy tính cẩn thận trước khi mua một mặt hàng nào đó ở Việt Nam. Họ hiểu về nguồn gốc, xuất xứ của mặt hàng này nhiều khi còn hơn cả người bản địa, họ biết mua ở đâu thì sẽ có sản phẩm vừa rẻ, lại vừa chất lượng.

Chính vì thế, thay vì mua những mặt hàng thổ cẩm, đồ thủ công mỹ nghệ, những hình lưu niệm xinh xắn trưng bày trong các khung cửa kính nơi phố cổ, khách phương Tây sẽ mua nó trong chuyến du lịch lên Sapa, và những tỉnh miền núi phía bắc.

Đã là “Tây ba lô” thì hầu bao cho hành trình đi phượt của mình cũng rất hạn chế. Chính vì thế hầu hết khi mua hàng, họ đều biết mặc cả, trả giá như người Việt vậy. Đó cũng chính là lý do mà nhiều chủ cửa hàng ở khu phố cổ tỏ ra không có thiện cảm với những vị khách được gán cho cái mác “Tây ba lô”.

Hầu hết những vị khách nước ngoài đều tỏ ra rất ấn tượng với những món ngon giữa phố phường Hà Nội. Beth, một thương nhân người Mỹ hưng phấn kể cho chúng tôi nghe những món ăn mà bà đã từng được thưởng thức ở phố cổ. “Bún riêu cua” được những ngón tay trái của bà nắn nót ghi vào quyển sổ của chúng tôi cùng với cách phát âm vô cùng thú vị khiến cho bất kỳ người nào nghe cũng phải phá lên cười.

Nghệ thuật kiếm chỗ uống bia vỉa hè

Văn hóa vỉa hè với những quán cóc nhỏ lẻ là một nét đặc trưng chỉ có ở Hà Nội. Đó cũng chính là lý do khiến cho bất cứ vị khách nước ngoài nào khi đến Việt Nam cũng đều mong muốn có được những trải nghiệm với nét văn hóa độc đáo này.

James, người London dẫu chỉ mới đặt chân tới Hà Nội chưa đến 10 tiếng đồng hồ đã vui vẻ chia sẻ với chúng tôi rằng: “Tôi mới đến Hà Nội sáng nay thôi, nhưng tôi thực sự ấn tượng khi dọc hai bên đường có những gánh hàng rong, những quán cóc rất nhỏ chỉ bán một số loại thức uống. Rất hay, và rất lạ, tôi đã thử nếm một ly cà phê vỉa hè. Thực sự rất thú vị!”.

Nhắc đến những hàng quán vỉa hè, có lẽ cái tên gần gũi và quen thuộc với bất cứ vị khách phương Tây nào, chính là con phố Tạ Hiện. Đây là điểm đầu và cũng là điểm cuối trong hành trình khám phá Hà Nội 36 phố phường cổ của du khách phương Tây.

Phố Tạ Hiện chỉ dài khoảng vài trăm mét với những ngôi nhà thấp đặc trưng của phố cổ, nhưng lại vô cùng nổi tiếng với những quán bia cỏ. Hầu hết mọi người đều nghĩ về con phố này như một điểm tụ hội của những vị khách phương Tây, và du khách cứ đến phố Tạ Hiện là sẽ được phục vụ bia một cách thoải mái…

Nhưng thực tế lại không phải như vậy. Những quán bia trên phố Tạ Hiện rất “kén” trong việc tiếp đón những vị khách Tây; họ chỉ thích tiếp những người Việt, hoặc có chăng thì đó là khi những người khách Tây đi với người Việt, hay vào những hôm trời mưa, những hôm quán vắng khách… thì khách phương Tây mới được chào đón đúng mực.

Lý do vô cùng đơn giản: những cuộc vui của người Việt rất nhanh tàn, họ uống hết cốc này sang cốc khác, chai này đến chai kia, rồi ra về, hàng bia bán chạy với một tốc độ chóng mặt. Nhưng phong cách uống bia của người Tây thì lại khác. Khi người Tây uống bia, họ thường uống rất ít, uống một chai, một ly hoặc vài ly thôi, nhưng họ lại ngồi rất lâu, theo kiểu vừa nhâm nhi vừa ngắm phố phường. Bất cứ người kinh doanh nào cũng đều cân nhắc hơn thiệt. Thành ra, nhiều khi những vị khách phương Tây thường phải dùng những cách thức riêng để cố gắng chen chân vào những hàng bia trên con phố này.

Martin, một vị khách đến từ San Francisco chia sẻ: “Thực ra bia ở phố Tạ Hiện không hẳn là đã ngon hơn những nhà hàng khác, nhưng chúng tôi rất muốn ngồi ở vỉa hè. Tôi thích không khí sôi nổi, đông đúc, ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ xíu, nhâm nhi bia mát rượi và ngắm phố cổ. Cho nên ngày nào, tôi cũng rủ người bạn Việt Nam cùng đến đây và tán gẫu”.

Nét tính cách hướng ngoại và mong muốn được hòa nhập vào cách sống của người bản địa là một điều thú vị mà những người phương Tây mang đến cho Hà Nội. Chính bởi thế mà văn hóa vỉa hè giống như một thứ ma lực đối với những vị khách từ bên kia bán cầu, không ngoại trừ họ là “Tây ba lô” hay là “Tây xịn”.

“Tây xịn” thường không có thói quen rong ruổi ở các khu phố, các quán vỉa hè nhiều như Tây ba lô, họ đi tham quan phố cổ thường theo những đoàn khách du lịch. Họ luôn bị những hàng quán vỉa hè lôi cuốn và phải nán lại thăm thú mỗi lần đi qua…”. Đó là kinh nghiệm mà chị Thu Quế nhận thấy được sau một thời gian làm công việc hướng dẫn viên du lịch.

Chị Quế kể cho chúng tôi nghe về cụ già Kenvin, người Scotland đã sinh sống ở Hà Nội một thời gian khá lâu, một cụ già mà bất cứ người dân nào trên con phố Tạ Hiện khi nhắc tới cũng đều xem như người thân. Hầu như ngày nào, ông cụ cũng đều ngồi nhâm nhi một vài ly bia trên tuyến phố này, một điều gần như trái ngược với lối sống và sở thích của một người già. “Đáng lẽ ra người già họ thường không thích cuộc sống quá ồn ào, xô bồ, nhưng khi chứng kiến cuộc sống tại những con phố này, tôi mới nhận ra điều ngược lại, họ luôn bị chính cuộc sống nhộn nhịp của những quán xá vỉa hè phố cổ thu hút”, Chị Quế nói.

Ông cụ Kenvin vui vẻ chia sẻ với chúng tôi “Ở Hà Nội, thời tiết rất tốt, bia lại rất ngon, đặc biệt là không khí ở đây, tại những quán bia thì chỉ khi tôi đặt chân đến Việt Nam mới có thể cảm nhận được”.

Không chỉ có bia, vỉa hè Hà Nội còn có những quán cà phê, những quán nước nhỏ lẻ, nhưng không phải bất cứ địa điểm nào cũng đều thu hút khách Tây. Hai tuyến phố Mã Mây và Đào Duy Từ là nơi mà người Tây thường hay lui tới để thưởng thức cà phê vỉa hè, thưởng thức những thức uống dân dã như bao nơi khác: trà đá, trà chanh, nhân trần, chè xanh, nước sấu…

Sự thu hút của những hàng quán tại hai con phố này không nằm ở nguyên nhân thứ nước uống ở đây ngon, mà nằm ở chính bầu không khí. Không gian vỉa hè thoáng mát, lại là nơi tập trung nhiều quán bar, nhiều khách sạn dành cho “Tây ba lô”, họ tụ tập ở đây, cùng nhâm nhi những thức uống và cùng tán gẫu với bạn bè. Đó chính là phong cách “kiểu Tây ba lô”.

Đêm đến thì huyên náo quán bar, pub

Về đêm, khách phương Tây thường tìm đến những quán bar, pub, các vũ trường để hòa vào không gian vô cùng sôi động. Hoạt động này dường như đã trở thành thói quen, mà bất cứ người khách Tây nào dẫu đến Hà Nội đã lâu, hay chỉ lưu lại một vài ngày cũng không bao giờ bỏ qua.

Bar và pub, thậm chí là casino có nhiều loại, dành cho các tầng lớp người có mức thu nhập khác nhau. Những vị khách có điều kiện, thu nhập tốt hay lui đến các bar, club hay pub như Taboo hay Hanoi Rock city ở hồ Tây, Rooftop (Lý Thường Kiệt), Solace (Chương Dương Độ)… Số còn lại, những khách “Tây ba lô thì hay đến những nơi rẻ hơn ở Mã Mây, Hàng Buồm, Tạ Hiện, Bảo Khánh, Lương Ngọc Quyến…
Chính vì thế có thể nói bar, pub trong lòng phố cổ, chính là những tụ điểm của “Tây ba lô”. Họ thường hay lui tới với những cái tên như Temple, Fat Cat, Drangonfly, Le pub…

Theo chân của Jordan (25 tuổi, du khách Mỹ) bước vào quán Amazon trên phố Lương Ngọc Quyến, chúng tôi nhận thấy được không khí vô cùng náo nhiệt tại đây. Anh cho biết những quán bar này đặc biệt tập trung rất đông khách vào dịp cuối tuần. Anh tâm sự thêm: “Hầu hết các quán bar ở phố cổ đều là những tụ điểm ăn chơi khá lành mạnh, không có tình trạng hút chích, khách cũng không được hút thuốc trong các bar, chỉ có shisa, và đồ uống có cồn”.

Hanoi backpackers hostel mặc dù là một khách sạn, nhưng tại đây cũng là địa điểm vui chơi nổi tiếng mà dân “Tây ba lô” đều tìm hiểu kỹ trước khi đến Việt Nam. Nằm trên con phố Mã Mây nổi tiếng, quang cảnh tại Hanoi backpackers hostel về đêm vô cùng nhộn nhịp. Từ bên trong, âm nhạc và không gian gần như chỉ dành cho những du khách phương Tây, người Việt rất ít. Phía ngoài là những tốp người tụ tập, rôm rả trò chuyện, hoặc ngồi ngay phía ngoài cửa hút thuốc, uống bia…

Những quán bar khác cũng luôn luôn tập trung đông đúc những vị khách phương Tây, và cả những người Việt. Chị Lan Hương (Hai Bà Trưng, Hà Nội) hưng phấn nói: “Vào bar dành cho khách Tây này thậm chí còn rẻ hơn so với việc chúng tôi đi chơi tại những bar lớn dành cho người Việt. Tùy vào từng loại đồ uống, mà giá sẽ dao động từ 70 nghìn đồng đến 500 nghìn đồng. Trong khi đó, mỗi lần vào các quán bar lớn dành cho người Việt, tôi phải mất ít nhất từ 1 triệu đồng trở lên”.

Vào những quán bar, club, pub… đó là thói quen của khách phương Tây, nó thể hiện rõ nét tính cách và khả năng hòa nhập của những du khách khi tới Việt Nam. “Tôi cảm thấy rất vui và hưng phấn mỗi khi đến những quán bar này, vì tại đây tôi tìm thấy được những người bạn của mình ở một đất nước khác, chúng tôi cũng được giao lưu với nhiều người bản địa, hiểu được cách mà họ vui chơi tại các quán bar.

Chỉ có điều, hầu hết các quán bar ở Hà Nội đều đóng cửa khá sớm, thường là vào 12 giờ đêm, trong khi chúng tôi vẫn thường vui chơi ở những quán bar đến 4, 5 giờ sáng mới về tại đất nước của mình”, Jordan chia sẻ.

Du lich,GO! - Theo Thế giới & Hội nhập, internet